TRANH NGÔI BÁU – CHƯƠNG 14

CategorIes:

By

·

11–17 phút

TRANH NGÔI BÁU

Chương 14: Chó dữ nổi điên

Dịch (láo): A Tĩnh

#tranhngoibau #nguyetlac

Phủ An Quốc Công là một danh từ đã sớm bị lãng quên. Đến nỗi Túc vương Lý Lung nghe xong, chầm chậm cởi giáp trụ ra rồi phải dùng một khoảng thời gian rất lâu nhớ lại.

“Là chỗ tiên Trần vương…”

“Đúng vậy.” Phụ tá nói.

Chuyện này đã lâu không ai nhắc tới, đến nỗi mọi người như đã quên đi rồi.

Phủ An Quốc Công, vốn là nhà vợ của Trần vương quá cố. Mười ba năm trước, cô mẫu của Diệp Kiều là Diệp Dĩnh được gả cho thúc phụ của Lý Lung là Trần vương làm Trần vương phi. Sau này chuyện Trần vương mưu phản bại lộ, bị hoàng đế ban chết. Trần vương phi về phủ An Quốc Công muốn mượn thanh bảo kiếm ngự ban để cầu xin hoàng đế. Dẫu sao lúc đó tuy rằng An Quốc Công đã tạ thế nhưng trong triều vẫn còn rất nhiều bộ hạ cũ của Quốc Công gia. Ca ca của Trần vương phi, cũng chính là phụ thân Diệp Hi của Diệp Kiều, cự tuyệt. Ông ta cho rằng Trần vương chết không đền hết tội, vạn lần không thể để bộ hạ cũ của An Quốc Công bị cuốn vào phân tranh. Trần vương phi vừa tủi thân vừa phẫn nộ, đã thề phải cắt đứt quan hệ với phủ An Quốc Công. Bà mang theo thi thể của Trần vương bỏ đi, vâng theo hoàng mệnh an táng Trần vương ở bên Hoài thủy, suốt đời giữ mộ. Mà Diệp Hi cũng không ở lại kinh thành. Trước là khẩn cầu hoàng đế thu hồi bảo kiếm, sau khi bị cự tuyệt liền đến Từ bộ chuyên quản lý tăng đạo lấy tờ độ điệp, xuất gia cầu đạo. Để lại mẹ góa con côi trong phủ An Quốc Công, mười năm nay bặt vô âm tín.

Phụ tá kể lại chuyện của Diệp Nhu và Diệp Kiều một cách tường tận, đặc biệt là nhắc tới Diệp Kiều.

“Lúc Phó Minh Chúc từ hôn, thánh thượng liền tỏ ý thương hại Diệp gia. Sau trận Diệp Kiều đêm khuya báo quan, thánh thượng càng thêm tán thưởng cô ấy. Bây giờ vương gia nếu chịu cưới Diệp Kiều, một là có thể tỏ ý không có lòng tranh quyền đoạt vị, hai là có thể thay thánh thượng an ủi phủ Quốc Công, tỏ lòng hiếu thuận.”

Lý Lung vứt giáp trụ vừa cởi ra xuống đất làm vang lên một tiếng ‘bốp’.

Bên ngoài vang lên mấy tiếng chó sủa, chính là con chó dữ y mang về từ tái ngoại.

Lý Lung cau mày gật đầu, chuyện này xem như đã tính xong.

Y là người thiện sát phạt trong quân, làm việc nhanh gọn dứt khoát.

“Dẫu sao ta cũng không quan tâm mình lấy ai, ngày mai ta liền đi cầu khẩn phụ hoàng ban hôn giúp ta vậy.”

Các phụ tá đưa mắt nhìn nhau, mỉm cười: “Vẫn xin điện hạ trước tiên cứ đến chỗ trưởng công chúa dự tiệc Khất Xảo đã, ngài sẽ trùng hợp gặp được Diệp Kiều ở đó, sau đó xin cưới, mới hợp tình hợp lý.”

Bằng không quá giống ủ mưu rồi.

Lý Lung gật đầu: “Vậy thì phải phiền các vị sắp xếp chu toàn một chút.”

Cái được gọi là sắp xếp chu toàn, tất nhiên là sắp cho hai người ngồi càng gần nhau càng tốt, cho Lý Lung cơ hội bày tỏ trong yến tiệc Khất Xảo. Bằng không cho dù Lý Lung có xin cưới, nếu Diệp Kiều chán ghét cự tuyệt, hôn sự này cũng xôi hỏng bỏng không.

Nhưng ngày tiếp theo Lý Lung đến yến tiệc liền phát hiện Diệp Kiều đang bị vây quanh bởi một đống người. Là con gái của các triều thần hiển quý, đa số bọn họ đều vừa đến tuổi cập kê nhưng nói chuyện cứ ríu ra ríu rít, nghe vào tai hết sức ồn ào.

“Cô nói đi, có phải cô phái người bắn tên không?”

“Có phải cô ức hiếp Bạch Vi tỷ tỷ không?”

“Đúng, Tần Bạch Vi xấu hổ đến nỗi không dám bước ra khỏi cửa đều là tại cô hết!”

Diệp Kiều mình mặc áo quây váy dài hai màu đỏ trắng, tóc búi cao kiểu nhu phong, trên đầu trâm vòng chói mắt, diện mạo thanh nhã vô song. Đối mặt với biết bao nhiêu quý nữ khiêu khích như vậy mà nàng vẫn trấn định tự nhiên, thậm chí còn mỉm cười nhẹ nhõm.

Nụ cười xuất hiện trên môi Lý Lung. Xem ra chủ ý của phụ tá không tệ, cưới cô gái này vào cửa, cho dù mẫu tộc của nàng không thể giúp đỡ nhưng để ở trong phủ cũng thấy vui mắt sướng lòng.

Diệp Kiều đang trả lời câu hỏi của mấy cô nương kia, giọng nói trong trẻo, cực kỳ bắt tai. “Nô gia không hiểu các cô nói vậy là có ý gì. Lẽ nào các cô đều đang thương hại cho Tần Bạch Vi kia?” Nàng lùi lại một bước, giơ cánh tay mềm mại lên chỉ vào từng cô nương một như điểm danh, nói như xác nhận: “Lẽ nào đều là bạn của cô ta hả?”

“Đương nhiên là vậy!” Có một cô nương đáp, “Cô ấy chơi với bọn ta từ nhỏ đến lớn, không giống cô, không ai thèm để ý.”

Diệp Kiều nở nụ cười khinh miệt, nàng lắc đầu mắng: “Hóa ra các cô đều là bạn của kẻ thông gian trước cưới, cướp trượng phu của người ta! Cái gọi là vật họp theo loài người chơi theo nhóm, mấy người các cô cũng là loại người đó chứ gì? Vậy các cô còn đến dự tiệc Khất Xảo làm chi nữa, sao không tìm cái xe ngựa nào đó mà cởi quần cởi áo chạy ra ngự nhai đi?”

“Cô… cô…”

Mấy cô nương mặt đỏ như gấc, ấp a ấp úng không biết phải mắng lại thế nào, chỉ biết tức quá khóc ngay tại chỗ.

Đây là tiệc Khất Xảo, là ngày cầu phúc, cầu được khéo tay, cầu xin thượng thiên ban cho nhân duyên tốt đẹp. Người nhà đã dặn, sẽ có hoàng tử chọn vợ ở đó. Nhưng không ai ngờ được rằng chỉ mắng mỏ Diệp Kiều có hai câu mà đã bị chụp cho cái mũ to đùng rồi.

Các cô nương che mặt chạy đi, tìm bà vú với nha đầu nhà mình mà khóc lóc kể tội. Diệp Kiều nhàn nhã ung dung bước ra, cắn một miếng táo.

“Quá yếu.” Nàng tự nói với mình.

Lý Lung nhìn thấy còn có mỗi mình Diệp Kiều liền muốn bước lên bắt chuyện nhưng từ chỗ không xa đã có ai đó cất tiếng gọi mình.

“Túc vương huynh!” Là ngũ hoàng tử Lý Cảnh và cửu hoàng tử Lý Sách.

Hai đệ đệ bước đến, người nào người nấy đều cung kính thân thiết có thừa, Lý Lung không thể không nói chuyện phiếm với họ đôi câu.

“Vương huynh về rồi hả?” Lý Cảnh nói, “Mai mốt đi xem kịch nha.”

Lý Cảnh thường ngày có ba chuyện thích làm nhất: Xem kịch, uống rượu, hóng hớt.

Lý Lung gật đầu với gã, lại đưa mắt nhìn về phía Lý Sách: “Gần đây sức khỏe thế nào?” Thân làm huynh trưởng, Lý Lung hẳn nên quan tâm đến anh em mình, làm một tấm gương anh em hòa thuận.

“Vẫn khỏe.” Lý Sách ho nhẹ, “Đa tạ vương huynh nhớ mong.”

Khí hậu kinh đô có lợi cho Lý Sách dưỡng bệnh, chàng cũng rất nghe lời thái y, ngày nào cũng thang thuốc không ngừng.

Ba người cùng nhau ngồi xuống.

Chỗ ngồi được bố trí ở hoa viên bên ngoài, trên có cờ màu đủ sắc chọc trời, dưới có thảm đỏ trải dài trên đất, chúng nhân ngồi quỳ trên bồ đoàn, thưởng thức món ngon, còn châu đầu phiếm chuyện. Không bao lâu sau, trưởng công chúa Lý Nhàn Nhã giá đáo, ai nấy đứng dậy làm lễ.

Trưởng công chúa tuổi độ bốn mươi, là đứa con gái duy nhất của tiên đế còn ở lại kinh thành Trường An. Bà và phò mã vợ chồng hòa thuận, bây giờ đang ở phủ Trưởng công chúa, lấy chế hương đệm nhạc làm vui. Tuy rằng eo lưng đã không còn thon thả nhưng nghe nói bà còn có thể múa được hồ toàn vũ [1].

Chỗ ngồi của Lý Lung ở rất gần trưởng công chúa, chính là vị trí tôn quý nhất trong số tân khách. Dưới đó chính là chỗ của Lý Cảnh và Lý Sách, vừa mới an tọa, Lý Cảnh liền khen Diệp Kiều mỹ mạo với Lý Sách. “Không ngờ kinh thành còn có nàng tiên xinh đẹp đến thế này! Dẫn theo đi xem kịch, nhất định rất có thể diện. Tính cách an tĩnh không hay nói cười, nói không chừng cũng giỏi sinh con dưỡng cái.”

Lý Sách ngẩng đầu nhìn Diệp Kiều ngồi ở ghế cuối cùng hàng đối diện, thấy nàng đang ăn uống rất chi là nghiêm túc.

Gắp một miếng cá lên chấm với gia vị, cho vào trong miệng nhấm nháp kĩ càng. Tay còn lại bưng chén rượu lên hớp nhẹ một miếng, xé đùi gà, nếm mì lạnh, lột vỏ hồng, chọc ống tre vào hút nhẹ một cái, vẻ mặt mãn nguyện vô cùng.

Động tác của nàng nhuần nhuyễn lưu loát, ngón tay giống như gảy nhạc, thong thả buông lơi, dường như tiệc Khất Xảo này chỉ là yến hội bình thường, trọng điểm là ăn, không còn gì khác.

Lý Cảnh thỉnh thoảng lại quan sát Diệp Kiều, nhịn không được băn khoăn: “Ăn khỏe thế, lấy về có nuôi nổi không ta?”

Lý Sách bưng chén súp gạo vàng, lấy muỗng trộn lên, không nói năng gì.

Diệp Kiều không hề chủ động bắt chuyện với Lý Sách, sau cái đêm cùng nhau đi báo quan đó, nàng dường như đã quên sạch chàng rồi.

Đúng là đồ vô tâm vô phế.

Lúc này Trưởng công chúa mời Lý Lung biểu diễn.

Lý Lung vốn dĩ đang nói cười vui vẻ ở chỗ ngồi, kể về phong cảnh ở phương bắc, kể về dân tình phong tục của Thổ Phồn, kể đến nỗi các cô gái đối diện cô nào cô nấy đều phải che miệng cười nhưng theo quan sát của y, đối tượng hôm nay của y là Diệp Kiều vẫn cứ – ăn.

Ăn hết cá rồi ăn tới gà, ăn xong gà rồi lại tới dê, trái cây hay súp đều ăn qua một lượt, hoàn toàn không quan tâm người khác đang nói cái gì.

Trong quá trình ăn, nàng còn vì muốn tách hạt đào mà tìm nữ quan đòi một thanh gỗ.

Đúng là vô cùng chuyên nhất.

Diệp Kiều ép Lý Lung đến bước không thể không đứng lên biểu diễn, hệt như người Hồ diễn xiếc tạp kỹ trên phố phường nhằm thu hút sự chú ý của Diệp Kiều.

Quả nhiên Diệp Kiều đã ngẩng đầu nhìn xem, ánh mắt rơi trên thanh bảo kiếm mà y đã rút ra, hai mắt sáng rỡ.

Lý Lung thấy hơi an ủi, liền nói mình cần một cô nương giúp sức.

Đương nhiên, trong số hàng loạt cánh tay giơ lên, y lại chọn người không giơ tay là Diệp Kiều.

Diệp Kiều không hề tình nguyện bỏ đồ ăn ngon xuống, lấy khăn lụa lau tay rồi đứng dậy qua loa thi lễ.

Đã có nữ quan giới thiệu giúp Diệp Kiều từ sớm. “Vị này là Túc vương điện hạ.”

Cũng có hoạn quan giới thiệu cho Lý Lung. “Vị này là Diệp tiểu thư phủ An Quốc Công.”

Lý Lung đi đến chính giữa hội trường, cười nói: “Bản vương từ Thổ Phồn có mang về đây một con chó Thương Nghê [2] tên là ‘Tái Lang’. Loại chó này trung thành đáng tin, nhưng cũng hung tàn đáng sợ. Nó chỉ nhận một mình bản vương là chủ, bản vương múa kiếm, nó hiểu mà học theo. Chẳng qua nó thích được thưởng cho, có ăn, mới chịu diễn. Bản vương mời Diệp tiểu thư lấy từng miếng thịt trong bồn quăng cho Tái Lang, không biết thế nào?”

Lý Lung không biểu diễn kiếm pháp. Kiếm pháp của y quá cao minh, biểu diễn chỉ khiến hoàng đế và nhị hoàng tử càng thêm kiêng kỵ. Y dùng chó diễn xiếc, không ngại cho người ta xem nhẹ mấy phần.

Diệp Kiều đứng trước kỷ án vén ống tay áo lên. Vị trí của nàng đã là cuối hàng, đứng nguyên đây liền có thể phối hợp. Chỉ là ném thịt thôi mà, không cần cự tuyệt.

Trong bồn là thịt heo đã nấu chín, từng miếng một được xắt thành kích thước to cỡ bàn tay.

Chó Thương Nghê được dắt ra, quả nhiên vóc dáng cao to, diện dung hung bạo.

Đã có mấy quý nữ nhịn không được dựa sát vào nhau, vừa sợ hãi vừa nhao nhao nghị luận. Lý Sách cũng đứng lên, hơi căng thẳng bước đến gần. Nhưng chó Thương Nghê lại ngoan ngoãn ngồi xuống, chờ Lý Lung vung kiếm, nó cũng học theo dáng vẻ đó giơ móng vuốt lên, chọc mọi người cười ồ lên vang dội, buông lợi cảnh giác.

Diệp Kiều quăng ra một miếng thịt.

Chó Thương Nghê vọt lên ăn sạch, hết sức vui lòng, chân sau điểm đất, chân trước vồ lên, giống như hình người giơ kiếm nhảy vọt, kéo theo một trận vỗ tay tán thưởng.

Diệp Kiều chợt thấy chán phèo.

Nàng có hứng thú với kiếm, còn tưởng đâu Lý Lung thân là hoàng tử trấn thủ biên cương sẽ múa một bộ kiếm pháp như mây trôi nước chảy. Nào ngờ lại là chọc chó, chọc chó cũng thôi đi, còn làm lỡ giờ ăn của nàng.

Diệp Kiều lơ đãng nhìn về phía đối diện.

Chàng trai đêm ấy giúp nàng báo quan cũng có mặt ở đây, có thể xuất hiện trong trường hợp này, lẽ nào là con trai của một triều thần nào đó?

Người đến cùng người ấy, hình như là một vị hoàng tử.

Nghe mọi người nói, là ngũ hoàng tử nhỉ?

Trông dáng vẻ nói năng thao thao bất tuyệt của ngũ hoàng tử, nước bọt li ti văng hết vào nước canh rồi kìa.

Diệp Kiều xuất thần.

Nàng không có kinh nghiệm, không biết khi ở trước mặt một con chó Thương Nghê thì không thể xuất thần. Đặc biệt là khi trên tay nàng còn cầm thịt mà chó Thương Nghê muốn ăn.

Làm xong một động tác mà không thấy miếng thịt nào bay tới, chó Thương Nghê sốt ruột sủa gâu gâu, nhe răng cảnh cáo Diệp Kiều.

Cảm giác thấy tình huống không đúng, Túc vương Lý Lung đứng ở một chỗ xa xa vội vàng nhắc nhở.

“Diệp tiểu thư, mời cô…”

Nhưng đã muộn rồi.

Chó Thương Nghê lao đến như bay, thân hình đồ sộ của nó vậy mà hệt như một thanh kiếm sắc, trong một sát na đã phóng tới trước mặt Diệp Kiều, giơ vó lên cao, chồm lên cổ nàng rồi cúi đầu mà cắn. Giống như săn được một con thỏ trắng ngoài đồng.

Mọi người trong bữa tiệc đều kêu lên kinh hãi.

[1] Hồ toàn vũ là điệu nhảy xoay tròn của người Hồ, rất thịnh hành ở Trường An thời Đường.

[2] Tức chó ngao Tây Tạng, do tác giả dùng tên Thương Nghê khuyển rồi tự chú thích nên tôi giữ nguyên để tôn trọng ý định cố tình giữ 2 chữ Thương Nghê này.

ĐĂNG KÝ RÌNH MÒ

MỤC LỤC

0
Các hạ muốn nói gì thì click đây!x