TAI KIẾP TRƯỜNG SINH – LỜI BẠT

By

·

10–14 phút

Cái gì nói ít nói trước. Vậy chê trước đi.

Đọc hết truyện này, cảm giác của tôi là hơi… tiếc một tẹo. Nếu xét tag huyền nghi thì chi tiết huyễn hoặc cài cắm khá ổn. Tác giả đã chôn khá nhiều chi tiết mà tôi cảm thấy là thú vị, tiếc là cuối cùng tác giả vứt sạch sẽ không chút nương tay. Nó như kiểu cài xong vậy cho vui vậy đó chứ hoàn toàn không khai thác những điểm thú vị ấy đến tận cùng, nên mỗi lần kết 1 chương lớn là mỗi lần tôi tự hỏi: Vậy là xong rồi hả? Hay, vậy thôi đó hả? Cài cắm cho lắm vào rốt cuộc không dùng để làm gì cả, đùa nhau hả má =))))? Nếu hỏi tôi khai thác 1 chi tiết nhỏ đến tầm nào là đủ chiều sâu thì, ờm, xin giới thiệu Nàng Tiên Cá của Lôi Mễ do IPM phát hành. Còn ở này thì, ví dụ đơn giản nhất là thủ pháp gây án sử dụng, ban đầu tôi hóng nó là 1 cái gì đó hay hơn. Hoặc khi biết phe phản diện có người biết thôi miên, tôi đã hóng 1 tình tiết kịch tính hấp dẫn hơn vì năng lực thôi miên làm được nhiều hơn cái Mộ Hỏa Viêm đã làm. Thao Thiết xuất hiện với một hình tượng xảo quyệt và đặc biệt là sống dai, sống lâu, vậy mà không biết cách sử dụng Mộ Hỏa Viêm cho triệt để vào, rất đáng phải hỏi chấm. Truyện cũng nhiều lần hint Thao Thiết là người có thế lực, thậm chi nghi ngờ xúc tu của hắn vươn tới cả chính quyền nên mới che đậy được sự việc, kiểu cấu kết với quan lại không cho phá án. Nếu tiếp tục khai thác theo hướng này thì câu chuyện phức tạp và đồ sộ hơn. Hoặc cả tình tiết Vĩnh Sinh giáo, nếu trận trường sinh nhị thập bát tú là giả thì cả cái Vĩnh Sinh giáo lẫn cái chết của những người bị giết sau này đều rất vô nghĩa. Chỉ một câu thích giết là giết thế thôi ở cuối truyện cũng rất vớ hết cả vẩn, với tôi là vậy (mặc dù có comment bảo như vậy mới là bản tính của con người nhưng tôi từ chối bình luận cái này). Cả trận nhị thập bát tú tôi cũng trông nó là cái gì đó huyền hoặc hay ho, nhưng cuối cùng chỉ phông bạt cho vui vậy đó. Đùa à!!! Rồi chi tiết Cố Ảnh Ảnh và Tống Chính Nghĩa đều có khứu giác nhạy bén khác hẳn người thường, ban đầu tôi còn đồ rằng là hint cài cắm cho cái gì đó liên quan đến thuốc trường sinh, sau đó cũng bị vứt xó =))). Lại đùa nữa!!! Mặc dù có gắn tag trinh thám, phá án nhưng cá nhân tôi thấy yếu tố trinh thám của truyện này không thực sự nhiều. Quá trình loại trừ nghi phạm đơn giản, không nhiều vấn đề phải lập luận, suy đoán, loại trừ. Có lẽ tác giả có ý tưởng nhưng để triển khai được cho tới nơi tới chốn thì vượt quá năng lực. Riêng yếu tố tâm lý có thể đánh gia cao được một chút ở đoạn viết cho Lâm Tĩnh Xu.

Chê xong rồi, giờ khen :))).

Thứ khiến tôi không ngờ nhất là trong cả 1 cuốn huyền nghi trinh thám, chi tiết mà tôi ấn tượng nhất và thích nhất lại là chi tiết Tôn Minh Ngọc ra tay cứu nhóm người Trữ Anh. Đọc đến cuối truyện, tôi vẫn phải vỗ tay khen con bé này đáo để thật. Tôn Minh Ngọc không tài giỏi thông minh được như Mãn Lâm Lang, không nhạy bén tinh ranh như Tống Chính Nghĩa, không khỏe như văm giống Long Diệu Lâm, nhưng ở cô bé có 1 thứ gọi là tinh thần dũng cảm và tân thời mà thanh niên hiện đại nên có. Ghét vật không ghét người. Ghét những bài người ta hát nhưng không ghét lây người ta. Lúc người ta khốn khó thì ra tay cứu giúp, không có khái niệm phân chia giai cấp sang hèn phú quý, đề cao tinh thần độc lập tự chủ. Sau đó chi tiết nhóm Sở Nguyệt Mai lao ra cứu nhóm Trữ Anh. Đoạn này là một đoạn rất tình-người, cho dù có ở hai chiến tuyến, đối lập giữa hai loại hình cũ và mới, chửi nhau như chó với mèo thì khi một bên gặp nguy hiểm đến tính mạng, bên kia cũng không màng tính mạng mà cứu. Không có gì quý hơn mạng người, đó là khía cạnh nhân tính.

Tôn Minh Ngọc có tinh thần dũng cảm xông pha mà Tống Chính Nghĩa hâm mộ, cũng có tinh thần tự do phóng khoáng mà Long Diệu Lâm tán thưởng. Khỏi nói mỗi lần con bé mắng cha mẹ nó là mỗi lần tôi muốn vỗ tay cho cô bé thật kêu vào, không phải tán thưởng ẻm mắng cha mẹ ẻm mà tán thưởng ẻm có một thứ tư tưởng cực kỳ tiến bộ so với thời đại của ẻm, ở đây không có phu quyền, phụ quyền, chỉ có nhân quyền và ý chí cá nhân, ý chí tự do. Không phải cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, không chấp nhận biến thành con cờ chính trị cho gia tộc, cái gì đúng thì lớn tiếng nói là đúng, sai thì lớn tiếng nói là sai, không chấp nhận dựa dẫm vào bất cứ ai và biết chịu trách nhiệm cho hành vi của mình, kể cả đó là lúc phải bỏ cái tôi xuống nhưng chỉ cần “chịu đựng” để đạt được mục tiêu cao cả hơn cũng xứng đáng. Đặc biệt là đoạn cuối khi ẻm nói về hai chữ ‘tự do’. Tự do không phải là không dám cho ai đó một địa vị cao hơn cả bản thân mình trong lòng mình, mà là đến khi cảm thấy người đó không xứng đáng nữa thì có thể thanh thản buông tay. Chính xác là vậy! Khái niệm tự do hành động, tự do ý chí và ý chí cá nhân chính là được tự do đưa ra quyết định và chịu trách nhiệm với quyết định mà không phụ thuộc vào hay bị ảnh hưởng bởi bất cứ ai khác chứ không phải cho mình ở vị trí độc tôn mà không ai được phép vượt qua.

Tuyến truyện cho Tôn Minh Ngọc có thể nói là tuyến truyện hoàn chỉnh khác sau tuyến cho Lâm Tĩnh Xu. Bên cạnh câu chuyện chính là truy bắt Thao Thiết, rõ ràng tác giả đang cho thêm một tuyến song song nữa là tuyến “thanh niên mới” với tư tưởng tân thời trong thời đại Dân Quốc, cụ thể là trong bối cảnh phong trào cách mạng khởi xướng bởi Tôn Trung Sơn – người đề xướng chủ nghĩa Tam Dân: Dân tộc độc lập – Dân quyền tự do – Dân sinh hạnh phúc. Nếu bạn nào không nhớ thì có một chương Tôn Minh Ngọc nói phải có tinh thần cho xứng đáng với “Tôn tiên sinh”, chính là cái hint chỉ tới Tôn Trung Sơn. Rõ ràng những chi tiết liên quan đến Tôn Minh Ngọc và nhà họ Tôn, quá trình cô viết báo lồng ghép chủ nghĩa tự do thời đại mới với hi vọng thức tỉnh quần chúng, việc chỉ trích việc “ủy mị hóa” những bài hát hào hùng hay chuyện giảng hòa cho hai nhóm Trữ Anh – Sở Nguyệt Mai, cả xung đột gia đình của Tôn Minh Ngọc không liên quan gì sất đến hành trình truy bắt Thao Thiết, nhưng nó vẫn được viết khá đầy đủ trong truyện. Nên có thể thấy đây là tuyến độc lập và được lồng ghép bên cạnh bối cảnh chính. Những quá trình này đại diện cho tinh thần thanh niên xung phong trong bối cảnh lịch sử chính trị bấy giờ, quá trình “hòa giải”, “dung hợp” giữa cái cũ và cái mới trong bối cảnh “chuyển giao” và quá trình chống lại “phu quyền”, “phụ quyền” đồng thời đề cao tự do ý chí cá nhân.

Hành trình con bé thức tỉnh mẹ mình, để bà ấy nhận ra rằng mình là Hoàng Ngọc Anh chứ không phải Tôn phu nhân, là một con người độc lập chứ không phải là một người với danh xưng dựa vào ai đó mà cụ thể là chồng bà, đó là quá trình giải thoát phụ nữ thời đó khỏi sự lệ thuộc cả về vật chất lẫn tinh thần. Bi kịch của Tôn phu nhân thì đúng là do chính bà ấy tự tay giam hãm chính mình trong sai lầm của quá khứ, nhưng bên cạnh đó việc bị chồng mình liên tục chì chiết đổ lỗi cho bà về cái chết của đứa con cũng quan trọng không kém. Cái sự đổ lỗi chì chiết này giết chết một Hoàng Ngọc Anh tự do phóng khoáng vì nó làm bà tin rằng nếu mà không ương ngạnh cố chấp, không “tự do ý chí” mang hai đứa con đi, nếu bà sống “ngoan ngoãn” như một người phụ nữ “bình thường” dốt nát chỉ lo hầu chồng dạy con thì con bà không chết. Việc bà nói không nên cho Tôn Minh Ngọc đi học vì một khi được khai trí sẽ khiến con bé trở nên bất trị thực ra chính là một kiểu tự trách bản thân mình vì đã trở thành một người có ý chí tự do cá nhân rồi dẫn đến bi kịch cuộc đời bà. Thế nên đoạn Tôn phu nhân “tưởng” mình được quay ngược thời gian về cứu hai đứa con của mình rồi giật mình “tỉnh giấc”, nhận ra bà đã đánh mất chính mình, kể cả mình tên gì cũng không nhớ và hiểu ra bi kịch đó xảy đến không phải vì bà “tự tung tự tác”, sau đó yêu cầu người khác gọi mình bà bằng chính tên bà chứ không phải danh nghĩa vợ của một ông nào, không những thể hiện bà được giải thoát khỏi nỗi đau mà còn là sự giải thoát khỏi xiềng xích tư tưởng.

Nếu để ý thì tình tiết lồng giam không khóa đã xuất hiện hai lần. Một lần đúng nghĩa đen ở đoạn Lâm Tĩnh Xu bị Thao Thiết nhốt suốt hai năm trong một cái lồng không khóa mà không hay biết, lần còn lại là theo nghĩa bóng ở đoạn Tôn phu nhân nói mình bị giam cầm trong một chiếc lồng mà cánh cửa đã được hai đứa con mở ra từ lâu. Điểm giống nhau của cả hai tình huống nghĩa đen lẫn nghĩa bóng này là cả hai đều không dám bước ra ngoài, Lâm Tĩnh Xu là vì sợ hãi khi đối diện với thất vọng tràn trề lặp lại bởi kinh nghiệm trong quá khứ, còn Hoàng Ngọc Anh thì bị níu lại bởi hối hận tột cùng. Cuối cùng việc cả hai tự thoát ra, cho dù bởi hoàn cảnh thúc ép, thì cũng là thông điệp chỉ có bản thân mình mới giải phóng được chính mình. Thế nên trước đó, nhận ra mình đang bị giam cầm và khao khát thoát ra là một bước cực kỳ cần thiết cho quá trình giải phóng.

Những tình tiết và thông điệp mang tính chất khai phóng này không mới kể cả trong văn học chính thống hay trong tiểu thuyết mạng, nhưng mà một đề tài dù được viết đi viết lại thì cũng có nhiều cách viết khác nhau nên chúng ta vẫn tiếp tục xem hoài một đề tài quen thuộc đó thôi. Tác giả viết trinh thám chưa đạt nhưng tư tưởng tự do khai phóng thì tôi khen =))). Phần nữa là tôi dễ có thiện cảm với tác giả biết đưa hình ảnh ẩn dụ cho nhiều tầng nghĩa vào truyện của mình, dù cho có hơi nông một chút nhưng cũng khen được. Mặc dù chê yếu tố trinh thám nhưng nhờ ưu điểm là ngắn, dễ đọc một lèo nên với tôi thì đoạn cuối truyện viết khá, tình tiết dồn dập khi đọc đến đoạn “vào nồi” thì phải nói là thoải mái nhẹ nhõm vô cùng =)). Kiểu, phù, cuối cùng thì mớ bòng bong này cũng kết thúc rồi. Đọc truyện mà đến cuối có cảm giác thở phào chứ không phải hụt hẫng thì cũng có thể là điểm cộng. Hơn nữa với tình hình càng lúc càng thiếu kiên nhẫn ngày nay thì độ dài như này cũng vừa phải rồi.

Truyện nào tôi chọn dịch thì dù truyện đó sâu hay nông, dù tôi khen hay chê, tôi cũng sẽ viết cho nó một cái Lời bạt thay cho bài Review truyền thống mà tôi hay viết. Thành ra tôi nói… hơi bị nhiều. Nhưng mong những dòng này có thể trở thành chút dư âm cuối cùng khi cùng các nhân vật trải qua một hành trình dài để lời chào tạm biệt được tròn đầy và ý nghĩa hơn.

Cuối cùng, cảm ơn mọi người đã theo dõi câu chuyện này nhé ^_^.

A Tĩnh viết,

31.12.2026

ĐĂNG KÝ RÌNH MÒ

MỤC LỤC

0
Các hạ muốn nói gì thì click đây!x