TAI KIẾP TRƯỜNG SINH – CHƯƠNG 64 – 65

By

·

19–29 phút

TAI KIẾP TRƯỜNG SINH

Chương 64-65: Giờ tỵ (6-7)

Dịch (láo): A Tĩnh

#taikieptruongsinh #truongsinhkiep

Trước khi Mãn Lâm Lang bị phát hiện, cảnh sát đã lục soát hai lần khắp căn phòng này mà không ra kết quả. Đến khi Tống Chính nghĩa vào phòng xem kĩ, thấy bên cạnh vách lò sửa có bày nội thất, bàn ghế, trà kỉ đều đặt chung một nơi như đang xếp chồng nhiều đồ vật tạp nham lâu đời lại với nhau. Quản gia thấy anh nhìn sang đó mấy lần, lập tức hiểu ý bèn giải thích: “Thưa cậu hai, nơi này không có ai ở, năm nào cũng quét dọn hai lần, ngoại trừ bộ đồ nội thất do những người bạn của lão gia tặng ra thì không chứa thêm gì khác nữa.”

Ngụ ý muốn nói phòng này liếc qua là rõ, không tội gì phải xem kĩ thế.

Cảnh sát cũng nói: “Vừa rồi bọn tôi đã vào hai lần, nơi này không có chỗ giấu người.”

Tống Chính Nghĩa không bị lời bọn họ nói ảnh hưởng, so với người khác nói, anh tin tưởng phán đoán của mình hơn. Rất nhanh anh đã phát hiện có chỗ nào không đúng.

Người dưới hằng năm quét dọn chỗ này hai lần, bụi bặm chất chồng lên nhau với tốc độ vượt xa mỗi lần quét dọn, nhưng nơi này giờ đây lại có hai vệt xước rất dài. Anh cúi người kiểm tra xem, chính là vết bàn kéo lê dưới đất. Hơn nữa men theo vết bụi nhìn sang bên trái, cái bàn kia đang chẹn ngay vách lò sưởi.

“Dời ra mau.”

Hạ nhân và cảnh sát mau chóng qua đó dời bàn ra, Tống Chính Nghĩa thò đầu vào xem, quả nhiên trông thấy Mãn Lâm Lang được nhét ở trong đó.

“Lâm Lang.”

Anh vươn tay ôm cô ra ngoài, may mà lò sưởi áp vách chưa từng được dùng qua nên cả người cô chỉ dính đầy bụi bặm chứ không phải chịu vết thương nào khác.

Tống Chính Nghĩa kéo bịt mắt của cô xuống, giúp cô cởi dây trói ra.

Mãn Lâm Lang bất giác mở mắt. “Sao lại cứu tôi ra?”

~ Anh cứu tôi ra rồi Thao Thiết dẫn tôi đi kiểu gì?

~ Mọi người làm sao bắt hắn?

Mãn Lâm Lang đột nhiên nhận ra được vấn đề, bởi vì cô trông thấy mọi người đang cầm đèn trên tay, còn màn đêm đã buông ngoài cửa sổ. Cô nhìn Tống Chính Nghĩa, thoắt chốc hiểu ra. “Tiệc tan rồi?”

Tống Chính Nghĩa gật đầu. “Ừ.”

Mãn Lâm Lang hơi trợn mắt, tiệc tan rồi, khách về rồi, nhưng cô vẫn bị giữ ở đây.

Nghĩa là~

Cô ngạc nhiên nhìn họ, đôi mắt thình lình toát ra vẻ bất an.

Nghĩa là – người Thao Thiết muốn bắt không phải cô.

Bọn họ lại bị Mộ Hỏa Viêm lừa rồi.

Người Thao Thiết thực sự muốn bắt là ai?

Cục diện bất ngờ mất đi khống chế khiến cô sâu sắc cảm thấy bất an, cô từ từ đứng dậy, nhưng bị trói lâu quá làm tứ chi không thoải mái, lảo đảo một bước. Tống Chính Nghĩa cúi người ôm lấy cô ra ngoài, người đằng sau cũng gấp gáp đuổi theo.

Anh căn dặn: “Nói cho những người đang tìm kiếm biết đã tìm thấy cô ấy rồi.”

“Dạ, thưa cậu.”

Trần Tri Lý không biết bọn họ đang bày kế bắt Thao Thiết, chỉ là Mãn Lâm Lang bình an vô sự, không xảy ra tai họa đổ máu nào hủy hoại ý nghĩa tốt lành của buổi tiệc nhận con, tâm trạng bèn dịu lại. Thấy cô dần tỉnh hồn, bèn hỏi: “Cô có nhận ra người bắt cô không?”

“Nhận ra, là người làm nhà cục trưởng, vóc dáng rất cao, trên cổ còn có vết sẹo nữa.”

Trần Tri Lý chưa kịp hỏi, quản gia đã lập tức nói: “Chắc là thợ làm vườn rồi, có điều từ trưa đã không thấy ông ta đâu.”

“Tìm đi.”

“Dạ, lão gia.” Quản gia tức thì cắt đặt người đi tìm thợ làm vườn.

Người bị bắt cóc ngay trong nhà mình, kẻ bắt cóc còn là người làm trong nhà mình nữa, Trần Tri Lý biết việc này không thể qua quýt cho qua, ít nhiều cũng phải giải thích rõ ràng. “Cô Mãn có biết sao hắn lại bắt cô không?”

Mãn Lâm Lang lắc đầu, lại uống một ngụm nước đường nóng. “Chắc là đắc tội gì với ông ta từ khi nào không biết, có lẽ ông ta cũng không có ác ý lắm, bằng không đã giết chết luôn không cho ai hay biết rồi.”

Cô trả lời kiểu hỏi một đáp không biết ba, Trần Tri Lý không hỏi nữa, bàn giao lại cho Long Diệu Lâm tiếp tục điều tra.

Người bên cạnh tản ra, Tôn Minh Ngọc sốt ruột hỏi: “Thế này rốt cuộc là thế nào nhỉ? Vai chính của Niết Bàn Thiên Tế không phải cô sao?”

“Chúng ta bị lừa rồi.” Tống Chính Nghĩa không thể không thừa nhận việc này, “Mộ Hỏa Viêm nhất mực trung thành với Thao Thiết, hoàn toàn không phản bội hắn, thậm chí hắn bị bắt rồi khai ra những việc đó đều là do Thao Thiết an bày.”

Long Diệu Lâm thấy khó hiểu hỏi: “Hắn phí hết tâm tư đánh một vòng lớn như vật rốt cuộc để làm gì?”

“Có kẻ hở… Nhất định có kẻ hở… Để tôi nghĩ xem…” Mãn Lâm Lang siết chặt chiếc ly, tập trung tinh thần suy nghĩ kĩ lưỡng lại mỗi một bước đi mỗi một bước ngoặt. Thao Thiết không thể làm chuyện vô nghĩa được, nhất định là có mục đích.

Mục tiêu không phải cô, nhưng tại sao vẫn bắt cô?

Bắt cô có chỗ nào tốt?

“Lâm Lang…” Tống Chính Nghĩa bất chợt nghĩ ra một vấn đề, “Mộ Hỏa Viêm có thể nói cho chúng ta biết bất kỳ ai là chất dẫn cho Niết Bàn Thiên Tế nhưng tại sao nhất quyết phải là cô?”

Một thoáng bừng tỉnh, Mãn Lâm Lang đột nhiên nói: “Mục đích của hắn không phải tôi mà là người bên cạnh tôi. Tôi bị nhốt ở Trần gia, toàn bộ hộ vệ đều sẽ ẩn nấp ở khu vực gần đây, chỉ chờ Thao Thiết bắt tôi đi rồi theo đuôi truy vết…”

“Điệu hổ ly sơn.”

“Điệu hổ ly sơn.”

Trăm miệng một lời, mọi người đều thảng thốt.

Mãn Lâm Lang nhíu mày, tim thấy nhói lên, đã nghĩ ra người có khả năng bị bắt cóc nhất, cô ngẩng đầu nhìn họ, vẻ mặt hoảng loạn xưa nay chưa từng thấy, cả giọng nói cũng run lên. “Má Tần…”

“Xì xì, xì xì”

Tiếng côn trùng đầu thu kêu lên trong đêm đen sâu thẳm, ngắt nghỉ liên hồi, xuyên qua bụi cỏ tạp rót vào tai má Tần. Bà nửa tỉnh nửa mê gắng gượng mở mắt, vừa há miệng hít thở thì đã hít đầy một miệng đất. Bà bị nghẹn đến ho sặc sụa nhưng bắt đầu tỉnh táo lên. Gần như trong giây phút bà kinh ngạc ngồi thẳng dậy, thấy trước mặt là một hang động bằng đá, bên trong hang động chỉ có một chiếc nến con, ánh lửa như hạt đậu nành không soi sáng được mỗi một tấc đất trong hang động.

Nơi này âm u tăm tối, quái lạ đáng sợ.

Hơi thở má Tần bất giác nghẹn lại, biểu cảm khủng hoảng khó giấu xuất hiện trên gương mặt già nua, sau đó lại bị căm phẫn lấp đầy.

“Thao Thiết… Thao Thiết!”

Cái tên này khiến người ta cực kỳ ác cảm, má Tần run run rẩy rẩy đứng lên, muốn bắt người trốn trong bóng tối kia ra mà xé nát!

“Ra đây.” Má Tần không có gậy để chống, xương cốt toàn thân đau đớn khiến bà không sao đứng lên đi lại được, “Ra đây!”

“Sợ không?”

Nơi sâu nhất trong hang động có người lên tiếng, giọng điệu vô cùng trào phúng.

“Bằng các người mà muốn bắt ta?”

Má Tần nhìn chằm chằm nơi tăm tối nhất đó, không thấy ai, bà không lập tức bước qua, bà biết rất rõ cái tấm thân tàn tạ này không tài nào có thể bắt đối phương được.

“Bà sợ chết không?” Thao Thiết tự mình lẩm bẩm, “Bà sợ chết, bà sợ còn chưa kịp giết ta để báo thù thì đã chết mất rồi, đúng không?”

“Thao Thiết…” Má Tần chỉ cảm thấy cơn giận như nghẹn ở trong lòng, khiến bà không sao thở nổi. Bà lờ mờ hiểu ra, “Chuyện Niết Bàn Thiên tế là giả à?”

“Đương nhiên là giả, Mộ Hỏa Viêm là đày tớ trung thành nhất của ta, hắn là người muốn được tiêu trừ tội nghiệt đạt được trường sinh hơn bất cứ ai trên đời, sao lại phản bội ta được?”

“Ngay từ đầu mục tiêu của ngươi chính là ta?”

Thao Thiết cười khinh miệt nói: “Đương nhiên là bà. Giết Mãn Lâm Lang có tác dụng gì? Cô ta chẳng qua chỉ là một con cờ. Một con cờ mà cũng vọng tưởng bắt được ta… Thủ đoạn giăng bẫy vụng về như vậy, có phần xem thường ta quá.”

Má Tần khẽ cười lạnh. “Đúng rồi, có thể tránh được truy đuổi của nghìn vạn bách tính, có thể tránh được truy đuổi của nha môn thậm chí trở tay thiêu sạch người của nha môn, sao có thể là kẻ tầm thường được?”

“Vậy bà đoán xem, ta bắt bà làm gì?”

“Chẳng ngoài chơi trò mèo vờn chuột, ngươi muốn đùa giỡn bọn ta, muốn cho chúng biết ở trước mặt ngươi, bọn chúng nhỏ bé đến mức đáng sợ thế nào.” Má Tần lại nói, “Còn nữa, để thỏa mãn trái tim tê dại vì giết quá nhiều người của ngươi, đúng chứ?”

Thao Thiết đột nhiên bật cười, cười như điên như dại, cười như một người nắm trong tay quyền lực chí cao coi thường tất cả. “Đời người đúng là nhàm chán quá, có thể trông thấy các ngươi đau khổ giãy giụa, quả thực ta rất vui lòng.”

“Nhưng cho dù đời người nhạt nhẽo, ngươi vẫn muốn được trường sinh.” Má Tần nói, “Nhưng hiển nhiên có thể thấy, ngươi chưa được.”

“…” Thao Thiết hờ hững nói, “Quả nhiên bà đáng chết.”

Má Tần cười khùng khục, tiếng cười phát ra từ cổ họng khản đặc trở nên giống như ma quỷ, không ngừng vang vọng trong hang.

“Người một lòng muốn được trường sinh, bắt biết bao nhiêu người để luyện thuốc nhưng kết quả cuối cùng chẳng có được thứ gì.” Má Tần nhìn chằm chằm vào vực sâu tăm tối ấy, hạ giọng nói, “Thế nhưng, có người đã trường sinh.”

Thao Thiết nói: “Lẽ nào bà còn muốn nói Mãn Lâm Lang chính là Lâm Tĩnh Xu? Cô ta không phải.”

“Ta không nói con bé.”

Câu này cuối cùng cũng hấp dẫn được hứng thú của Thao Thiết.

Má Tần nhìn không ra biểu cảm của kẻ giấu mình dưới lớp áo choàng đen nhưng bà có thể cảm nhận đối phương đang trầm tư một cách rõ ràng.

“Là ai?”

Má Tần phụt cười, cười hắn hỏi hai chữ quá ư ngu xuẩn.

Thao Thiết lạnh lùng nói: “Không gấp, sớm muộn gì bà cũng phải nói. Dẫu sao… Năm xưa bà cũng cầu xin ta buông tha bà đi như vậy mà.”

Má Tần ngẩng phắt đầu lên nhìn chằm chằm Thao Thiết, nỗi sợ kinh hoàng nhiều năm trước thoắt chốc ập tới, dường như ngã xuống vực sâu thăm thẳm trong một sát na, cảm giác bất lực đã dằn cơn thịnh nộ của bà xuống. Đó là cảm giác đáng sợ không sao quên được sau hai năm bị giam cầm.

Thao Thiết cúi người, hạ giọng nói bên lỗ tai lòa xòa tóc bạc.

“Lại rơi vào tay ta rồi ~”

“Lâm Tĩnh Xu.”
1
Các hạ có gì muốn nói?x

**

Năm 1897, ngày 2 tháng 2, rồng ngẩng đầu, thổ địa công đản sinh.

Bất luận là thời tiết hay là đất đai đều sẽ ảnh hưởng đến lương thực cây trồng, cũng tức là gián tiếp ảnh hưởng đến kế sinh nhai của bách tính, là đại sự.

Thế nên ngày rồng ngẩng đầu đối với dân chúng trong thành mà nói là một ngày lễ lớn, quan phủ hay dân chúng trong thành đều hết sức coi trọng.

Từ sau Tết Nguyên Tiêu, nghệ nhân và bách tính đã bắt đầu chuẩn bị cho ngày lễ này từ sớm. Trời còn chưa tối, phố phường đã đèn đuốc sáng trưng, các sạp hàng cũng yên nơi yên chỗ, ngay cả bách tính cũng đã ăn cơm từ sớm, chờ đợi màn đêm náo nhiệt rộn ràng.

Lâm phủ là nhà giàu nức tiếng trong thành, ba đời phú thương, cần mẫn khiêm tốn, đến nay chỉ có độc một cô con gái tên Tĩnh Xu. Tuy nói trong nhà lớn đèn đã treo cao rực rỡ, bắt mắt còn hơn cả đèn lồng trên phố nhưng thiếu nữ mê nhất là náo nhiệt, ăn cơm xong bèn muốn ra bên ngoài xem xem.

Lâm phu nhân nói: “Trong thành không an toàn lắm, ban đêm không nên ra ngoài.”

Lâm Tĩnh Xu biết mẫu thân lo lắng cái gì, mấy năm nay trong thành cứ lần lượt có người mất tích, hoặc là tìm không thấy người hoặc là chỉ tìm được xác, những cái xác đó bị giày vò thê thảm, làm người ta không nỡ liếc nhìn. Mà hung thủ vẫn chưa bị tóm được. Chẳng qua Quảng Châu có tám chín chục nghìn người, tần suất bị bắt thực ra rất nhỏ, tuy nói lòng người hoảng hốt nhưng họa chưa rước vào thân, dường như cũng thấy chuyện không liên quan đến mình.

Lâm Tĩnh Xu nói: “Trên đường người đông, lẽ nào Thao Thiết dám bắt người trước bao nhiêu cặp mắt?”

Lâm phu nhân nói: “Vẫn nên cẩn thận thì hơn.”

“Ờ…” Lâm Tĩnh Xu gật đầu, không bướng bỉnh nữa.

Người làm cha không muốn con gái mình cụt hứng, Lâm lão gia nói: “Một năm cũng chỉ có một lần, phái thêm mấy gia đinh nữa đi theo là được.”

Lâm Tĩnh Xu bất giác vui lên.

Lâm phu nhân nghe trượng phu nói thế, con gái cũng vui mừng, nghĩ tới người bị bắt cóc đều một thân một mình, mình gọi thêm mấy người nữa đi chung là được, đừng làm con gái mất vui. Con gái đã đến tuổi gả chồng, cũng không còn bao nhiêu năm được thấy con bé tươi cười nữa. Lâm phu nhân nghĩ ngợi hồi lâu rồi căn dặn bà vú và nha hoàn đi theo con gái. Trước lúc sắp đi còn dặn: “Đừng về khuya quá.”

Lâm Tĩnh Xu cười. “Con sẽ mua bánh củ cải và cuốn váng sữa cho cha mẹ.”

Thấy con gái hiểu chuyện như vậy, phu thê hai người hết sức an ủi, đưa mắt nhìn con gái bước chân ra cửa. Bóng dáng con gái dần hòa lẫn trong phố phường đến khi không thấy đâu nữa, hai người mới dắt tay nhau trở về.

Lâm Tĩnh Xu thân là con gái độc nhất trong nhà, từ nhỏ đã được cha mẹ chiều chuộng, nhưng nhà họ Lâm gia phong đứng đắn, không nuôi dạy cô trở thành một người kiêu căng ngạo mạn mà ngược lại, hiền lương dịu dàng. Lâm Tĩnh Xu mày liễu mắt sáng, mũi cao môi hồng, là tiểu mỹ nhân có tiếng trong phương viên trăm dặm.

Lúc này đã có người đốt pháo hoa, tiếng pháo đùng đoàng vang lên bên tai cô, ngẩng đầu lên trời chỉ thấy sắc màu tràn ngập. Pháo hoa ngũ sắc bay lên từ phía lầu cao, dường như lầu chính là cây, hoa trên cây nở muôn vạn đóa, phong cảnh tươi xinh.

Lâm Tĩnh Xu nhìn người qua kẻ lại rộn rã trên đường, lòng cũng vui lây, bước chân thoăn thoắt như én lượn, người làm theo sát bước chân cô. Chỉ là người đi đường đông quá, đi lại khó khăn, ngay lúc một chiếc xe ngựa chạy ngang, chẳng chút ngó ngàng gì đến phố phường tấp nập hỗn loạn, dân chúng nhất thời kêu la dậy trời. Đúng lúc pháo hoa bay lên, tiếng nổ đùng đoàng, đóa hoa xán lạn bừng nở trên nền trời, sáng ngời đỏ rực, nhuộm đỏ cả thành. Mọi người nháo nhào ngẩng đầu lên xem, Lâm Tĩnh Xu cũng ngước mắt nhìn.

Ánh lửa huy hoàng sáng rỡ in hình lên đôi mắt treo veo của cô, như chứa cả ngày xuân hoa nở, lộng lẫy diễm kiều. Tất cả mọi người đều chìm trong khung cảnh chói mắt đó. Lâm Tĩnh Xu cũng không ngoại lệ.

Nhưng bỗng nhiên, giữa biển người có một đôi tay vươn ta, bụm chặt lấy miệng cô, khóa chặt cánh tay cô, lôi cô về phía sau.

Trận tập kích mãnh liệt khiến cô bất giác thất thần, cô lờ mờ ngửi thấy một mùi tanh hôi, sau đó lẩn vào đêm tối, tầm mắt dần dần mờ đi.

Cô vẫn có thể trông thấy người làm nhà mình đang thưởng thức pháo hoa, còn có gương mặt của người dân óng ánh dưới pháo hoa chiếu rọi, cô vươn tay về phía họ ~ Cứu tôi… Cứu… tôi với…

Chỉ là ~ Chẳng có ai phát hiện chuyện xảy ra ở xó xỉnh này.

Hôi quá.

Một mùi hôi không thể diễn tả thành lời kéo Lâm Tĩnh Xu tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng.

Cô giãy giụa cố mở đôi mắt mệt mỏi nhưng chẳng thấy được gì. Nếu như không phải lờ mờ trông thấy màu trăng trắng của đôi bàn tay đưa lên dụi mắt, suýt chút nữa cô tưởng mình đã mù rồi. Sau khi tỉnh lại, cảm giác hôi thối càng thêm rõ ràng ấy xộc vào mũi cô. Cô nôn khan mấy lần, gắng gượng đứng lên, cố gắng đèn nén sợ hãi, bắt đầu mò mẩm.

Mặt đất có rất ít bùn đất, gần như toàn là đá, cảm giác vật cứng đâm xuyên qua đế giày thêu len lỏi vào gót chân cô, khiến cô không khỏi nhíu mày chịu đau. Tuy rằng gia đình không nuôi dạy cô có thói quen kiêu ngạo nhưng ngày thường tuyệt đối cũng không phải đi trên đường đá thế này.

Cô nhìn không thấy tình cảnh nơi này, phải nửa quỳ nửa dùng tay sờ mó, tảng đá trên đường đâm lên đầu gối càng làm cơn đau mãnh liệt hơn. Lâm Tĩnh Xu suýt bật khóc, cô không dám phát ra tiếng động nào, sợ hấp dẫn kẻ bắt cóc tới đây.

Cô từ từ di động, cuối cùng sờ được một vách tường kiên cố. Đều là đá như nhau hơn nữa còn là nham thạch, không phải loại đá xây nhà. Nơi này chắc là sơn động hay gì đó tương tự, không phải trong nhà.

Đáy lòng Lâm Tĩnh Xu lại dấy lên cảm giác hoang mang.

Tiếng đá bị giẫm dưới chân tiếp tục vang lên trong hang động, nhưng nơi quá mức tối tăm bao giờ cũng khiến người ta cảm thấy có ma quỷ theo sát bên mình, chằm chằm nhìn mình, theo dõi nhất cử nhất động của mình. Lâm Tĩnh Xu cố gắng đè nén cảm giác đáng sợ này, sau khi đi được mười mấy bước, đột nhiên có âm thanh truyền đến từ một góc nào đó trong sơn động.

“Đừng giãy giụa nữa.”

Cô giật mình, ngã ngồi xuống đất, bất chấp đau đớn khiếp đảm, hỏi: “Ai vậy?”

Trong màn đêm, tiếng ho húng hắng nặng nề của một người đàn bà đập vào vách tường, vọng lại thanh âm trầm đục.

“Chúng ta trốn không thoát đâu.”

Lâm Tĩnh Xu bất ngờ, âm thanh này lại đến từ một nơi khác nữa.

Trong hang động tối tăm này rốt cuộc có bao nhiêu người?

Nhưng tại sao ngay cả tiếng hít thở của họ cô cũng không nghe thấy?

Cô bình tĩnh lại rất nhanh, phát hiện không phải không nghe thấy mà là hơi thở của họ quá mỏng manh yếu ớt, giống như tiếng muỗi bay vo ve xung quanh mùa hè, phải đến khi nó đến gần mới có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó.

“Nơi này là nơi nào?” Lâm Tĩnh Xu nén giọng hỏi, cô vẫn chưa buông lơi cảnh giác với tên bắt cóc, “Chúng ta sẽ được cứu thoát, kẻ bắt cóc chỉ cần tiền, không cần mạng chúng ta, chỉ cần đưa tiền là được… Đúng không?” Cô ngờ vực hỏi.

“Ha ha.” Người đàn bà kia cười khẽ, “Thật đáng thương.”

“Đáng thương cái gì?”

Không ai đáp lại lời cô, hang động trở nên yên tĩnh lại, tĩnh lặng như cõi chết.

Lâm Tĩnh Xu thà rằng họ nói chuyện!

Trái tim cô nảy lên bình bịch, cô sắp nửa điên lên vì không khí chết lặng này rồi. Nhưng cô không thể, cô phải rời khỏi nơi này.

Bọn họ từ bỏ hi vọng được sống nhưng cô thì không, cô mất tích cha mẹ cô lo lắng biết chừng nào.

Lâm Tĩnh Xu xốc lại dũng khí, đứng lên hòng tiếp tục mò mẫm ra một con đường sống.

Chợt có người nói: “Thao Thiết.”

Hai chữ như sét đánh ngang tai, bổ đôi dũng khí cầu sinh của cô trong thô bạo.

Cô kinh ngạc đần ra tại chỗ, trong thoáng chốc dường như cô thấy hơi thở của mình đứt đoạn, tim cũng thoắt chốc ngừng đập. Đến khi hoàn hồn, cô mới há miệng thở dốc mấy hơi, khó nhọc hỏi: “Thao… Thiết?” Là tên Thao Thiết liên tục gây nhiều án mạng, bất kể ngày đêm, không phân già trẻ bắt người tàn sát trong thành Hoa?

Đầu Lâm Tĩnh Xu ong lên, trời đất nhất thời đảo lộn. Nước mắt bất giác rơi xuống. Trừ sợ hãi ra chính là hối hận. Sợ hãi bản thân mình bị giết, hối hận đêm nay không ở trong nhà.

“Tôi… không muốn… không muốn chết…” Lâm Tĩnh Xu khóc không thành tiếng, sợ hãi đến cả người run lên bần bật.

Trong động có tiếng ai đó bất lực thở dài.

Nhưng không ai nói tiếp nữa.

Lâm Tĩnh Xu sợ đến mức không sao đứng dậy nổi, hai chữ này quá mức đáng sợ, đáng sợ hơn cả Hắc Bạch Vô Thường.

Cô khóc một lúc, đôi mắt rưng rưng vẫn chỉ thấy màn đêm tối tăm như cũ. Không biết thế nào, cô lại có can đảm. Cô tiếp tục đứng lên, lau sạch nước mắt, mò mẫm vách đá bước ra ngoài. Cô không muốn ngồi im chờ chết, cô muốn về nhà!

Lâm Tĩnh Xu đi từng bước từng bước một, bởi vì không thấy gì cả, cô dứt khoát nhắm mắt.

Động đá rối rắm phức tạp nhưng cơ bản đoạn đường trong mỗi một khúc cua trong động đều có mùi hôi thối, đó là mùi thi thể và thực vật thối rữa trộn lẫn vào nhau.

Thậm chí cô còn… giẫm phải người chết.

Có người vừa mới chết, cơ thể còn cứng.

Có người chết đã lâu, vừa giẫm lên, đế giày dính đầy dịch thi thể.

Có mấy lần cô suýt ngất đi, nhưng cô vẫn tiếp tục bước.

Ngẫu nhiên gặp được người sống, cũng gần như đều chỉ còn nửa cái mạng. Cô bảo họ cùng cô bỏ trốn, có người nói: “Thử rồi, ra ngoài không được.”

Phần lớn người đều nói: “Chờ chết thôi.”

Lâm Tĩnh Xu không muốn chờ chết, cuộc đời cô đến nay chưa từng có hối tiếc gì, tại sao phải vô duyên vô cớ chết trong tay người khác!

Cô cũng không biết bản thân đã đi được bao lâu, hẳn là được nửa ngày, hoặc cả ngày.

Vẫn không trông thấy gì như cũ, Thao Thiết cũng chưa từng xuất hiện.

Cô cảm thấy chắc là không phải Thao Thiết, vậy thì cô vẫn có cơ may được sống.

Lâm Tĩnh Xu an ủi bản thân, càng đi càng nhanh, gan cũng càng lúc càng lớn, hi vọng càng lúc càng nhiều.

Không biết lại đi được bao lâu, cô lờ mờ cảm nhận được gió.

Không phải con gió nhẹ thổi qua bảy tám khúc cua mà là gió mạnh ùa thẳng vào sơn động.

Thậm chí Lâm Tĩnh Xu có thể trông thấy ánh sáng xuất hiện ngay trước mắt. Cô vui mừng hớn hở, bước càng nhanh hơn.

Quả nhiên, cô thấy được cửa động rồi.

Ánh sáng, nắng rọi khắp nơi.

Ngay cả lá xanh bên ngoài cửa động cũng lăn tăn ánh nắng ấm áp.

Lâm Tĩnh Xu mừng đến mức suýt kêu lên.

Cô run rẩy chạy thẳng ra ngoài, vui sướng đến mức nước mắt trào ra lăn trên gò má. Khát vọng của cô với cuộc đời này đã lên đến đỉnh điểm, cảm giác có được cuộc đời mới khiến cô mừng đến phát điên.

Mắt thấy còn ba bước nữa là chạy được ra khỏi động, thì nơi cửa động vạn trượng hào quang nhỏ hẹp kia bất chợt xuất hiện một người mặc áo choàng đen. Chiếc áo choàng rộng thùng thình trong một chớp mắt chắn hết mọi ánh sáng trước mắt.

Lâm Tĩnh Xu giật mình thảng thốt, cô sững người tại chỗ nhìn chằm chằm con người đưa lưng về phía ánh sáng đó, đầu óc trống không.

“Cô chạy… quá chậm.”

Liền sau đó là tiếng cười suồng sã.

Châm biếm, điên cuồng.

Máu lạnh.

Lâm Tĩnh Xu nghe tiếng cười làm người ta sởn da gà của hắn, đờ đẫn hồi lâu mới hiểu ~ Làm gì có con đường sống nào, chẳng qua là Thao Thiết bỡn cợt cô, nhìn cô chạy thục mạng thôi.

Ngay từ lúc đầu đã là… đường chết.

Cô hoàn toàn không thể phá vỡ cục diện chết chóc này.

Đau đớn và tuyệt vọng vô tận đan xen, Lâm Tĩnh Xu căm phẫn gào lên xông về phía hắn.

Đối phương đấm một quyền vào ngực cô, xung lực cực lớn và đau đớn khiến cô xây xẩm trong thoáng chốc.

Giây phút ngất đi đó, cô nghĩ…

Có khi chỉ là một cơn ác mộng thôi.

~ Sẽ tỉnh mà.

ĐĂNG KÝ RÌNH MÒ

MỤC LỤC

Theo dõi
Thông báo của
guest

1 Bình luận
1
0
Các hạ muốn nói gì thì click đây!x