TAM SINH TAM THẾ – BỘ SINH LIÊN
#bosinhlien #tamsinhtamthe #duongthat #phamthe #thanky
[Phàm thế] – Chương 25 | Quyển 2: Thần kỳ – Chương 8
Dịch (láo): A Tĩnh
Đại quân Hi Triều về thành vào ngày bảy tháng Giêng, Quốc sư gia nhập đội quân trước đó hai ngày theo hầu Tam điện hạ, dẫn đại quân vừa mới khải hoàn trở lại thành Bình An.
Mười ngày trước, Liên Tam tiện tay giải trừ phong ấn cho Đế Chiêu Hi ở linh tuyền, sau khi Chiêu Hi khôi phục được pháp lực liền tức khắc đi ngay. Chiêu Hi về sau đi nơi nào, bọn họ đều tự hiểu lấy, nhưng Liên Tam không hề ngăn cản, cũng chưa từng hỏi qua. Quốc Sư đoán không ra Tam điện hạ đang nghĩ gì trong đầu, một mình đuổi theo Chiêu Hi đến bên ngoài rừng rậm, nhắc nhở y một câu: “Ngài và Quận chúa thực sự không hợp nhau đâu, đừng làm bậy.” Thế nhưng Chiêu Hi chỉ nhìn gã cười một cách châm biếm, giống như một người ngoài như gã lại đi nói mấy chuyện này với y thì buồn cười thế nào, nên không thèm nói thêm câu gì, chỉ lướt gió bay đi.
Sau khi Chiêu Hi đi rồi, Liên Tam ở lại rừng rậm thêm ba ngày, trong ba ngày đó, Tạ Cô Châu có đến một lần. Bởi vì đồ đạc trong động đã bị Tam điện hạ hủy mất rồi, chẳng còn chỗ nào đãi khách được, hai người đành đứng ngoài động nói chuyện. Quốc Sư nghe chuyện, cảm thấy nội dung chủ yếu của trường đối thoại này chính là Tam điện hạ muốn Tạ Cô Châu đến cung Thái Thần trên Cửu Trùng Thiên chuyển lời, mời Đông Hoa Đế Quân sau khi bế quan xong có thể đến phàm thế gặp chàng một chuyến.
Quốc sư cân nhắc một hồi, cảm thấy Tam điện hạ vẫn là muốn đem chuyện của thần Tổ Thị bàn giao lại cho Đông Hoa Đế Quân. Con người Quốc sư, làm việc suy tính đều sau trước vẹn toàn, chẳng khi nào làm cái chuyện nửa vời rồi bàn giao cho người khác, khó tránh nảy sinh cảm giác không đành. Đợi Tạ Cô Châu đi rồi, Quốc Sư thử thăm dò Liên Tam: “Ý của Điện hạ là không muốn tiếp tục tìm thần Tổ Thị nữa à?” Hỏi xong câu này lại nghĩ ra một chuyện, “Đế Chiêu Hi nói năm đó thần Tổ Thị hóa thành một hạt sen đỏ, được thần Mặc Uyên trồng ở Nam Hoang rồi,” gã lại giật mình, “Điện Hạ bây giờ không thể về Thiên giới, đương nhiên không thể tìm được, quả thật phải giao chuyện này lại cho người khác thôi.”
Gã tự hỏi tự đáp hồi lâu, Tam điện hạ đang ngâm mình trong suối thiêng, chỉ hơi mở mắt, cải chính lại lời gã: “Là một hơi thở của Tổ Thị hóa thành hạt sen đỏ, không phải Tổ Thị hóa thành hạt sen đỏ.”
Quốc Sư cảm thấy hơi mơ hồ, nhưng gã tự thấy chính mình nghe hiểu lời Chiêu Hi nói, muốn làm rõ quan hệ giữa hai vấn đề này: “Nếu đã là hơi thở của thần Tổ Thị hóa thành, mà thần Tổ Thị sau khi hóa thành ánh sáng nếu còn lưu lại thế gian cái gì, thì toàn bộ hi vọng thần Tổ Thị phục sinh, đáng lẽ, phải nên ký thác vào hạt sen đỏ kia mới đúng. Hạt sen đỏ chính là thần Tổ Thị, thần Tổ Thị chính là hạt sen đỏ, hình như không có gì không đúng.”
Tam điện hạ không dứt khoát phủ nhận: “Chiêu Hi cũng muốn ta nghĩ vậy,” Chàng dựa một tay vào vách đá, mặt không đổi sắc nói, “Bởi vì hắn muốn ta nghĩ như vậy, nên ngược lại ta cảm thấy, hơi thở là hơi thở, Tổ Thị là Tổ Thị, hạt sen đỏ bây giờ không ở Nam Hoang, Tổ Thị bây giờ cũng không ở Nam Hoang, cho dù Tổ Thị có phục sinh, cũng phải phục sinh từ trong ánh sáng, không liên quan gì tới hạt sen đỏ.”
Quốc sư lẩm bẩm: “Nếu đã không thể từ chỗ hạt sen đỏ tìm được tung tích của thần Tổ Thị, vậy mà Điện hạ còn một mực truy tìm tung tích của hạt sen đỏ…”
Tam điện hạ lạnh nhạt nói: “Không tìm hạt sen đỏ, không thức tỉnh Đế Chiêu Hi, ta sẽ không biết tung tích của thần Tổ Thị không có liên quan tới hạt sen đỏ.”
Quốc sư nghẹn họng, ngẫm lại toàn bộ mọi chuyện xảy ra trong suốt hành trình, phát hiện ra đúng là như thế, nhưng suy đoán này của Liên Tam về chân thân của Tổ Thị đã vượt khỏi phạm vi nhận thức của Quốc sư. Cần nói là khi đem Quốc sư so với phàm nhân, thông thường đều phải là gã khiến phàm nhân cảm thấy lời nói của mình vượt khỏi phạm vi nhận thức của họ. Nay, Quốc sư đột nhiên đã cảm nhận được nỗi đau của thứ gọi là thời thế đổi thay, gã che nửa mặt lại rồi hỏi: “Ý của Điện hạ chính là, Đế Chiêu Hi lừa chúng ta, thực ra không nói ra chuyện gì hữu dụng hết đúng không?”
“Cũng không phải là không nói được chuyện gì hữu dụng.” Liên Tam liếc nhìn gã một cái, “Ít ra là nhìn thái độ của hắn, sẽ biết thần Tổ Thị đang rất an toàn, không cần ta thừa thải giúp đỡ.”
Quốc sư ngẫm lại thấy cũng đúng, lại nhớ đến mấy tháng trước, Liên Tam chiếu theo bút ký của Minh Ti do Tạ Cô Châu đem tới mà tiến vào trận Thông Cù để tìm tung tích của Tổ Thị, sau khi trở lại kinh thành, từng nói chuyện với gã một lần, lúc đó Liên Tam từng đoán nơi Tổ Thị phục sinh chính là ở phàm thế.
“Điện hạ vẫn cảm thấy nơi thần Tổ Thị phục sinh chính là ở phàm thế này sao?” Quốc sư không chắc chắn lắm, “Vậy có cần tôi đi theo Đế Chiêu Hi không? Cho dù y gian xảo, mồm mép kín kẽ, nhưng ai biết được có ngày lại để lộ manh mối nào thì sao.”
“Không cần.” Tam điện hạ ngẩng đầu nhìn táng cây cổ thụ phía trên, tỏ vẻ không mấy bận tâm, “Không phải ta không muốn biết thần Tổ Thị ở đâu,” lại bóp bóp trán, “Việc này phức tạp, hơn nữa vốn dĩ ta cũng không nên xen vào, làm đến mức độ này cũng đủ rồi, chuyện sau đó để Đế Quân xử lý đi.”
Tam điện hạ không thích ôm việc vào người, Quốc sư thực ra cũng không phải người thích mua việc, tuy rằng làm việc nửa vời thế này mới tiếc nuối làm sao, nhưng cuối cùng cũng đành đồng ý với quan điểm của Liên Tam, cảm thấy việc này làm đến đây rồi thì thôi vậy. Vừa định lui ra, lại nghe từ trong suối thiêng đột nhiên vọng ra tiếng Tam điện hạ nói với gã: “Về kinh rồi, ngươi chú ý tới Yên Lan nhiều hơn một chút.”
Lời dặn này của Liên Tam nghe ra thì hơi đột ngột, Quốc sư nghĩ kỹ hơn một chút, lại kinh ngạc, im lặng hồi lâu: “Ý của Điện hạ là, hơi thở của thần Tổ Thị, hạt sen đỏ được thần Mặc Uyên trồng ở Nam Hoang, có khả năng chính là tiên tử Trường Y, không phải, công chúa Yên Lan?”
“Tám chính phần mười là vậy.” Tam điện hạ bình đạm trả lời, giống như đang nói về một chuyện rất tầm thường, “Nam Hoang, sen đỏ, còn có một bộ căn cốt tốt dễ dàng tu được tiên thân, ngoại trừ nàng ra, không còn ai khác.”
Quốc sư như hít phải ngụm khí lạnh, “Nếu Yên Lan Công chúa chính là hơi thở đó,” gã không thể kìm lại được trí tưởng tượng của mình, “Vậy thần Tổ Thị nếu phục sinh từ trong ánh sáng, chẳng phải sẽ phục sinh vào người của Yên Lan công chúa, hoặc là,” gã không còn bình tĩnh được nữa, “Yên Lan công chúa bây giờ, thực ra chính là thần Tổ Thị chưa thức tỉnh quy vị?”
Tam điện hạ không trực tiếp trả lời suy đoán này của gã, chỉ nói hai từ, “Có thể”, giống như vì đã tính toán sẽ không quan tâm việc này rồi, cho nên thực sự không quan tâm, không để ý nữa. Về việc nghiệm chứng Yên Lan có phải là Tổ Thị không cũng hoàn toàn hết hứng thú rồi, chỉ có thể dặn dò Quốc sư một câu cố gắng mà bảo vệ nàng liền xem như đã tận hết trách nhiệm.
Quốc sư chỉ đành cáo lui, nhưng trong lòng lại như nổi sóng ba đào, lâu thật lâu cũng không bình tĩnh được.
.
Trận đánh với Bắc Vệ lần này ở Sương Thực, thật sự có ý nghĩa quan trọng, có thể mang tới hơn mười năm thái bình cho biên cương Tây bộ và Bắc bộ, cho dù Thiên tử không làm gì, thịnh thế cũng xem như đã là vật ở trong tay, cho nên ngày đại quân hồi triều, Hoàng đế cực vui mừng, đích thân ra khỏi thành nghênh đón, tối đó lại thết yến ở lầu Đan Huy trong cung, cùng vui với công thần.
Tiệc tới nửa đêm liền tàn, các quan nhóm hai nhóm ba rời khỏi lầu Đan Huy. Đêm nay Quốc sư uống hơi quá chén, đầu óc cũng không còn tỉnh táo lắm. Đúng lúc ấy Liêu Tu soạn ở viện Hàn Lâm Liêu Bồi Anh đi ngang qua Tam điện hạ, Tiểu Liêu cung kính chào Liên Tam một tiếng, Quốc sư nhớ tới Liêu Tu soạn này cũng quen biết Thành Ngọc, trong lúc mơ hồ cũng muốn hàn huyên vài câu với Tiểu Liêu: “Lần trước gặp nhau là lúc ngài đang bình phẩm tranh vẽ của các vị công chúa, ngày đó ngài còn nhờ Hồng Ngọc quận chúa viết cho một tấm thiệp, thế đã xin được chưa? Tấm thiệp đó có hợp ý ngài không?” Không chờ Tiểu Liêu trả lời, lại bổ sung một câu, “Quận chúa tiểu nhân gia dạo này khỏe chứ?”
Tiểu Liêu vốn dĩ đang muốn trả lời Quốc Sư, lại nghe Quốc Sư hỏi Thành Ngọc khỏe không, bèn trầm mặc giây lát, thần sắc có phần quái lạ: “Quốc Sư đại nhân chẳng lẽ không biết… Quận chúa đã đi Ô Na Tố hòa thân rồi à?”
“Hòa thân?” Quốc sư ngẩn người, tỉnh rượu hẳn ra, tức khắc nhìn tới Liên Tam đang đứng cạnh bên. Quốc Sư nhìn không ra sắc mặt của Tam điện hạ có biến hóa gì không, chỉ thấy chàng yên lặng một lúc lâu, mới hờ hững hỏi Liêu Bồi Anh: “Hòa thân, là chuyện gì?”
Liêu Bồi Anh hơi ngẩn người: “Đại tướng quân cũng không biết à?” Thần sắc cô tịch, y đáp, “Chiến tranh Hi – Vệ nổ ra, vì để Ô Na Tố có thể thuận lợi liên minh với Đại Hi ta, Quận chúa tự nguyện đi Ô Na Tố hòa thân, gả cho Tứ vương tử Mẫn Đạt của họ. Đội ngũ hòa thân mười bảy tháng Chạp đã rời kinh, đi cũng được hai mươi ngày rồi.” Nói xong mấy lời này, Liêu Bồi Anh dừng một chút, rồi nói thêm một câu, “Quận chúa đại nghĩa, là tấm gương cho con cháu hoàng thất.” Tuy là đang tán thưởng Thành Ngọc, nhưng giọng điệu lại thoáng vẻ đau thương mất mát không nói nên lời. Quốc sư nghe ra được, đó là tâm ý của Liêu Tu soạn đối với Thành Ngọc.
Sắc mặt Tam điện hạ thoắt chốc trống rỗng, Quốc Sư cũng không thấy được rõ ràng. Liêu Tu soạn chấp tay với hai người rồi cáo từ, Quốc Sư gật đầu đáp lễ, lúc nghiêng đầu nhìn về phía Liên Tam, chỉ thấy chàng dáng vẻ như thường, có điều lại đang trầm mặc nhìn về phía xa, không biết đang nghĩ tới chuyện gì. Quốc Sư nhìn theo ánh mắt chàng, nơi xa đó là một mảnh rừng mai.
Ngày tiếp theo Hoàng đế triệu kiến Liên Tam, Quốc sư cũng có mặt. Trong Ngự Thư phòng, quân thần nói chuyện vài câu, Hoàng đế chủ động đề cập đến việc Thành Ngọc hòa thân. Thành Quân nói ra khía cạnh bất đắc dĩ của mình, nói đến chuyện Tứ Vương tử Mẫn Đạt chủ động cầu thân, trước đây đã cự tuyệt chuyện Thái tử Ô Na Tố muốn cưới Yên Lan rồi, nên không thể tiếp tục cự tuyệt Mẫn Đạt nữa, sợ không thể kết minh với Ô Na Tố, dẫn đến sứt mẻ tình cảm, nên đành đáp ứng hôn sự này.
Quốc sư lúc này mới biết nội tình sự việc Thành Ngọc hòa thân. Quốc Sư là trọng thần lưỡng triều, vô cùng được Hoàng đế kính yêu, cho nên khi nói chuyện với Hoàng đế cũng lưu loát không vòng vèo. Quốc Sư nhíu mày: “Thần vốn dĩ cho rằng, Bệ hạ yêu thương Hồng Ngọc Quận chúa như vậy, dưới tình huống này, sẽ quyết định để Thập Cửu Công chúa đi Ô Na Tố hòa thân, chứ không phải gả quận chúa đi xa.”
Thành Quân cân nhắc một lúc: “Khi Đại tướng quân gấp rút đi tiếp viện Quý Đan đã bảo Quốc Sư chăm sóc Yên Lan cho đàng hoàng. Tướng quân ở tiền tuyến liều mình đánh trận, trẫm đương nhiên không thể khiến Tướng quân phiền não việc hậu phương.” Dừng một chút, “Hơn nữa Hồng Ngọc là người hiểu chuyện, biết được chỗ khó của trẫm, nên chủ động đồng ý hôn sự này, cứu nguy tổ quốc.”
Từng câu từng chữ chặt chẽ kín kẽ thế này, khiến Quốc Sư á khẩu không phản biện được. Quả thực, Ô Na Tố chỉ vừa ý Thành Ngọc và Yên Lan, kết thân với Ô Na Tố, chỉ có thể là hai người này. Liên Tam muốn săn sóc Yên Lan, đứng trên lập trường của Hoàng đế, nếu phải chọn một trong hai người thì phải để Thành Ngọc hòa thân, như vậy mới làm vui lòng Liên Tống. Hoàng đế xử trí sự việc này, quả thực rất ổn thỏa. Nhưng mà, chuyện này nếu đổi lại là Tam điện hạ lựa chọn, đây là kết quả ngài muốn thấy sao?
Không đợi Quốc sư nghĩ được nguyên do, Liên Tam đã mở lời. Tam điện hạ trả lời Hoàng đế với giọng điệu vững vàng: “Tạ ơn Bệ hạ đã có lòng với Yên Lan, long ân của Bệ hạ, thần vô cùng cảm kích.” Còn về Thành Ngọc, chàng không nói đến một lời.
Hai người bước ra khỏi thư phòng của Hoàng đế, Quốc sư đắn đo rồi lại đắn đo, cuối cùng nhịn không nổi nữa, hỏi Liên Tam: “Tôi cũng biết Điện hạ đến thế giới này vốn dĩ là vì đảm bảo Yên Lan công chúa về được Cửu Trùng Thiên, có lại thần vị, cho nên không thể để Công chúa thân thể khiếm khuyết đi đến nơi khổ hàn như vậy, nhưng Điện hạ yên tâm để Quận chúa đi ư? Quận chúa từ nhỏ đã sống ở kinh thành, sức khỏe vốn dĩ không tệ, nhưng e là chịu cũng không nổi giày vò, chi bằng chúng ta nghĩ thử xem còn có cách nào giúp Quận chúa không…”
Liên Tam ngắt lời gã, lạnh nhạt nói: “Đêm hôm đó ta đã lựa chọn rồi, từ nay về sau không liên quan gì đến nàng nữa, nàng lấy Quý Minh Phong cũng được, lấy Mẫn Đạt cũng thôi, đây là số mệnh của một phàm nhân như nàng. Phàm nhân ai nấy đều có số mệnh, ta không tiện quấy nhiễu.”
Quốc Sư ngây cả người. Lý lẽ, chính xác là lý lẽ này. Những lời này bình tĩnh lại lý trí. Đúng như Tam điện hạ đã nói, chàng vốn đã lựa chọn rồi, nên dứt khoát vạch rõ ranh giới với Thành Ngọc mới đúng. Thật lòng thật dạ thích một người, thực sự có thể bình tĩnh như vậy, ung dung như vậy đối mặt với việc người mình thích phải gả đi xa ư? Quốc Sư đột nhiên nhớ tới lời Đế Chiêu Hi nói trước cửa động đêm hôm ấy. Chiêu Hi nói với gã, “Nếu ngươi thực sự hiểu hắn, thì nên biết, yêu thích của hắn không đáng một xu. Về phần thật lòng, hắn đối với A Ngọc, nhiều nhất là có ba phần thật lòng, không hơn.” Gã lại nhớ tới một câu nói ấy của Liên Tam: “Có thể ta không thực sự thích nàng đến thế.”
Quốc Sư nhìn theo bóng dáng Liên Tam bước đi, nhất thời không nói được câu nào. Lần đầu tiên gã hiểu được một điều, tại sao nhiều người nói Liên Tam phong lưu nhưng vô tình, cũng là lần đầu tiên gã thực sự cảm nhận được, lòng của Tam điện hạ, đúng là có hơi tàn nhẫn.
.
Thành Ngọc nằm mơ. Trong mơ, nàng đang đến Ô Na Tố hòa thân.
Đội ngũ hòa thân từ mười bảy tháng chạp đã rời kinh, suốt đường đi gấp rút, mười ngày sau, đến được cổng biên giới phía tây Hi Triều là Điệp Mộc Quan. Ra khỏi Điệp Mộc quan đi về phía tây chính là sa mạc Giáng Nguyệt. Sa mạc cằn cõi, dân cư thưa thớt, bởi vậy triều đình không đặt quan sở ở đây, chỉ đại khái sát nhập vùng sa mạc này với quận Kế, do quận thủ quận Kế thay thiên tử trông coi. Xe ngựa khó qua được biển cát, bởi vậy đoàn đưa dâu phải nhờ quận thủ quận Kế đổi ngựa lấy lạc đà ở Điệp Mộc Quan.
Rời khỏi Điệp Mộc Quan, tiến vào sa mạc, thấy khắp nơi đều là cồn cát nối nhau không dứt, đi được thêm ba bốn ngày nữa, mới thấy được ốc đảo. Trên ốc đảo mọc lên vài thôn trại tiếp ứng cho đội lạc đà, nhưng trên đa số những ốc đảo này, chỉ có mấy phế tích nằm rải rác, thấp thoáng có thể thấy được hình bóng xưa kia của thành thị.
Tướng quân hộ tống Thành Ngọc hòa thân họ Lý, trước đây từng trấn giữ biên quan, nên vô cùng hiểu rõ sa mạc Giáng Nguyệt. Lý tướng quân nói với Thành Ngọc, sa mạc này chất chứa rất nhiều chuyện cũ, ẩn chứa rất nhiều nguy cơ, cũng nuôi dưỡng biết bao sức sống. Một trận cát có thể diệt cả một bộ lạc, một nguồn nước có thể khiến một bộ lạc phục sinh.
Thành Ngọc đưa mắt nhìn cát vàng bao la, hỏi Lý tướng quân, nếu nước đã đại diện cho sự sống, vậy trong sa mạc, mọi người chắc đều thích nước nhỉ?
Lý tướng quân ngược lại lắc đầu: “Cũng không hẳn. Quận chúa cũng biết, trước đây sa mạc này vốn rất phồn thịnh, mà vùng châu thổ nơi hồ Diêm Trạch ở trung tâm sa mạc lại càng là nơi phì nhiêu trù phú hơn. Vào thuở khai triều, Cao Tổ còn từng lập một quận ở đây. Nhưng có một đêm năm xưa ở Giáng Nguyệt, sa mạc đột nhiên nổi lên trận hồng thủy, trong một đêm khiến cả sa mạc Giáng Nguyệt bởi vì sóng to chiếm cứ, nước lũ dâng tràn, mà toàn bộ phồn hoa chớp mắt thành không, triều đình từ đó về sau mới biết không có khả năng khai thác được mảnh sa mạc này, vì thế về sau liền bỏ hoang nó.”
Thành Ngọc lắng nghe câu chuyện xảy ra hơn hai trăm năm trước, giống như nghe được một truyền thuyết xa xôi, lúc đó nàng cũng không để chuyện đó trong lòng. Ai ngờ rằng, ngay đêm thứ ba sau đoạn đối thoại kia, hồng thủy hai trăm năm khó gặp ở sa mạc Giáng Nguyệt, lại xuất hiện trước mắt bọn họ.
Sa mạc chấn động, lạc đà hoảng loạn, bên dưới Giáng Nguyệt, không biết từ đâu kéo đến một trận hồng thủy mang theo cát vàng lao tới đội lạc đà, giống như một con thú hung tợn lại giảo hoạt, giẫm từng bước chân ưu nhã, không nhanh không chậm xâm chiếm từng ngọn từng ngọn đồi bên cạnh, dùng ánh mắt kinh khiếp dọa dẫm con mồi ở mọi nơi.
Bốn phía đều là sóng dữ, khiến đội đưa dâu gần nghìn người giống như bầy dê bị mãnh thú bao vây, Thành Ngọc tuyệt vọng lao vào đám người chạy nạn để tìm Chu Cẩn, Lê Hưởng, Diêu Hoàng cùng Tử Ưu Đàm, trong lúc đầu óc mơ màng nàng lại nghĩ, trong khốn cảnh như thiên phạt này, chỉ dựa vào sức người tuyệt đối không thể cứu vãn được, chỉ còn dựa vào sức mạnh của hoa yêu mới có thể giải được nguy nan này. Nhưng nàng đã chạy đến mức chân muốn rụng rời, gọi đến mức giọng cũng khản lại, mà bốn bề vẫn không thấy tung tích đám hoa yêu đâu.
Trong lúc nàng hoàn toàn tuyệt vọng, có hai thị vệ tìm được nàng, ôm nàng đến nơi cao nhất trên cồn cát. Khi thị vệ đỡ nàng đứng vững ở gò cao, nàng mới xoay người nhìn lại, thấy trong dòng thác đột ngột xuất hiện có thể dễ dàng nuốt chửng đội lạc đà vào miệng có một cô bé trong đội lạc đà mấy hôm trước còn cười đùa với nàng, nay đang khóc lóc nhìn nàng cầu cứu: “Quận chúa tỷ tỷ cứu em với!” Nàng lập tức muốn lao ngay xuống cồn cát, nhưng không ngờ một con sóng đánh tới, khiến cô bé kia chốc lát biến mất trong dòng nước đục. Nàng không khống chế được hét to:”Đừng!”
Tiếp theo nàng thở hổn hển tỉnh lại.
Có ai đó nắm lấy tay nàng, an ủi nói vào tai nàng: “Không sao rồi, A Ngọc, không sao rồi.”
Thành Ngọc mở to mắt, trong ánh lửa dập dìu, thấy bóng áo trắng bên cạnh, nàng theo bản năng gọi: “Liên Tam ca ca.”
Người nọ cúi đầu bình thản nhìn nàng, hồi lâu, giọng nói có hơi khô khốc: “Nàng vẫn nhớ hắn.”
Thành Ngọc ngẩn người, cố gắng mở to mắt, lúc này mới thấy rõ, người ngồi bên cạnh nắm tay nàng trấn an nàng, không phải Liên Tống, mà là Quý Minh Phong.
Nhận thức chớp mắt quay về.
Thành Ngọc hồi phục tinh thần, giấc mộng vừa nãy, là mộng mà không phải mộng, những điều phát sinh trong mộng, cả thảy đều là sự thật. Giáng Nguyệt có điềm dữ, hồng thủy cắn người, binh hoang mã loạn, người ngã, lạc đà nghiêng ngửa, như địa ngục trần gian. Khi nàng còn đứng trên cồn cát, lúc trơ mắt nhìn cô bé sáu tuổi kia bị nước lũ nuốt chửng, một chút lí trí vẫn luôn chống đỡ đối diện với nguy nan trước đó của nàng đột nhiên bị đứt lìa. Nàng bỗng nhiên sụp đổ, dứt khoát thoát khỏi tay thị vệ đang ngăn cản nàng, muốn nhảy vào hồng thủy cứu cô bé kia ra.
Trong giây phút nàng chẳng hay chẳng màng, bên dưới Giáng Nguyệt, xa tít nơi hồng thủy kéo tới, bỗng có một thanh niên áo trắng đạp sóng mà đi. Thanh niên đan tay kết thành liên hoa ấn, hào quang sáng lóa chậm rãi tràn ra từ giữa ngón tay, thoáng chốc đã bao trùm khắp nơi bên dưới. Hào quang đi đến đâu, địa ngục do lũ cát dựng thành từng tấc từng tấc yên tĩnh đến đó. Thanh niên hơi khoát tay, đội lạc đà chôn thân trong hồng thủy và tiểu cô nương giống như bị một sức mạnh nào đó lôi kéo, đột ngột được lôi ra khỏi bùn cát rồi rơi trên gò đất, không kìm được ho vài tiếng.
Thành Ngọc thấy mọi người được cứu, trái tim bị treo lơ lửng cũng rơi phịch xuống, trong lúc tình cảnh thay đổi quá nhanh, còn chưa kịp nhìn rõ dung mạo của thanh niên đó thì đã hôn mê rồi.
Mà nay tỉnh lại mới biết, trong lúc chỉ mành treo chuông, người cứu bọn họ trong cảnh sống còn, lại là Quý Minh Phong.
Một câu “Nàng còn nhớ hắn” của Quý thế tử giống như cáo buộc, sau lại tự thấy bản thân lỡ lời, cũng không tiếp tục nói về chuyện đó nữa, chỉ từ tốn nói với Thành Ngọc đang từ từ ngồi dậy rằng, lúc này bọn họ đã an ổn ở hang đá trong một quả núi gần sa mạc. Hồng thủy đã lùi, Chu Cẩn, Lê Hưởng đều không sao cả, còn về những người tùy tùng còn lại, ai cứu được y đã cứu cả rồi, dù sao đến cũng hơi chậm, đành mặc cho dòng cát mang theo mấy mươi tên lính và hơn mười con lạc đà.
Nghe nói có binh lính lâm nạn, Thành Ngọc run sợ một hồi, sau đó hai tay chắp tay dùng đại lễ cảm tạ Quý Minh Phong, nói rằng có thể cứu được phần lớn số người đã là kết quả tốt mà nàng không dám mơ tới. Quý Minh Phong cản nàng lại, đỡ gương mặt tái nhợt của nàng dựa vào giường đá thêm lần nữa. Dường như lúc này nàng mới nhớ ra, lại hỏi Quý Minh Phong sao có thể đúng lúc đuổi kịp, lại có năng lực phát ra thuật pháp mạnh mẽ như vậy, có thể cứu bọn họ trước một thiên tai như thế. Quý Minh Phong qua loa giải thích bởi vì trước đây mấy ngày y gặp được kỳ ngộ, nàng cũng không hỏi thêm, chỉ gật gật đầu, xem như chấp nhận lời giải thích đó.
Không khí trong động mau chóng thanh tĩnh lại, duy chỉ còn mấy nhành cây dùng để đốt đôi lửa trại ngoài cửa động là ngẫu nhiên phát ra âm thanh, nhiễu loạn một đêm thanh tĩnh.
Ánh mắt Thành Ngọc trống rỗng nhìn đôi lửa trại. Sống sót sau trận tai nạn, vốn nên có nhiều cảm xúc, sợ hãi cũng được, vui mừng cũng được, chung quy không nên có loại cảm giác tâm tĩnh như nước giống nàng bây giờ. Nàng và Quý Minh Phong cũng nên tán gẫu đôi lời, ví như đội ngũ đưa dâu bây giờ đang hạ trại nơi nào, vật tư tổn thất bao nhiêu, ngày mai có thể tiếp tục lên đường không, có cần điều chỉnh tuyến đường không, chuyện nàng nên quan tâm thực ra có nhiều. Nhưng ngay cả bản thân Thành Ngọc cũng không tự lý giải được, tại sao lúc này nàng không có chút tâm trạng quan tâm bất kỳ sự vật sự việc nào khác, trong lòng chỉ có duy nhất một mảnh trống không.
Đương lúc Thành Ngọc bần thần nhìn đôi lửa trại, Quý Minh Phong lại chăm chú nhìn nàng. Lúc lâu sau, Quý thế tử mở lời, phá vỡ không gian trầm mặc giữa hai người, y hỏi nàng: “Nàng đang thất vọng ư, A Ngọc?”
“Thất vọng?” Thành Ngọc có chút hoang mang xoay đầu nhìn Quý Minh Phong, giống như không hiểu được mà hỏi lại một câu, “Thất vọng?” Tiếp theo liền dứt khoát phủ nhận, “Không có đâu.” Ngoài miệng tuy rằng nói vậy, nhưng trái tim vừa nãy vẫn phẳng lặng như gương lúc này lại đột nhiên kêu lên thình thịch thình thịch, dần dần càng đập càng nhanh.
Quý Minh Phong lại nhìn nàng một cái, khóe môi hơi nhếch lên, một động tác rất nhỏ, ẩn chứa đau đớn mà ai cũng có thể phát hiện ra: “Nàng thật sự đang thất vọng.” Y nhấn mạnh từng chữ, tròng mắt y trong suốt, phảng phất như nhìn thấu lòng nàng, “Cái làm nàng thất vọng, là đương lúc nàng gặp nguy nan, người đến cứu nàng là ta, không phải Liên Tam.”
Trong giây phút Quý Minh Phong nói ra điều này, trái tim Thành Ngọc như mất trọng lực rơi thẳng xuống, nàng ngẩn người, lúc này mới biết, thái độ khác thường sau nguy nan của nàng, vốn là vì vậy. Đây đúng là một đáp án chính xác, nhưng lại là đáp án nàng không thể, không muốn, không có cách nào thừa nhận, cũng không có cách nào đối diện.
“Ta nói đúng không?” Quý Minh Phong nhíu mày nhìn nàng.
Y nói đúng, nhưng nàng không trả lời được.
Sự lặng lẽ của nàng lại là đáp án tốt nhất, nàng không biết Quý Minh Phong có tức giận không, chỉ là y không nhìn nàng nữa. Quý Minh Phong quay đầu, ánh mắt dừng trong đêm đen ngoài cửa động, giống như đang suy nghĩ cái gì, một hồi sau, lại quay đầu lần nữa, giống như hết sức quyết tâm, phất tay lên cao. Cùng với động tác đơn giản đó, giữa không trung xuất hiện một thủy kính thật lớn, dường như chiếm hết nửa thạch động.
Quý Minh Phong nhìn nàng, vẫn nhíu mày như cũ, giọng nói lại ôn hòa, âm thầm dẫn dắt từng bước một: “Ta biết, tuyệt vọng về hắn rất khó, nhưng hắn đã không để nàng trong lòng, mà nàng lại không đoạn tình được, thì người khổ chỉ có nàng mà thôi. A Ngọc, nếu nàng chưa tỉnh táo được, vậy để ta giúp nàng.”
Vừa dứt lời, Quý Minh Phong đứng dậy, nâng ngón tay lên nhẹ nhàng chạm vào thủy kính trong không trung, bấy giờ sương mù trong kính tan ra, xuất hiện một mảnh rừng tuyết. Thành Ngọc nhận ra, nơi đó chính là phủ Đại Tướng Quân, khu rừng tuyết lúc này băng phủ trắng cành, sắc thu đã mất chính là khu rừng phong mà nàng từng xông qua. Vào mùa rét đậm, lá đỏ treo cành óng ánh đã lui, chỉ còn lại cây khô xơ xác bị vùi trong băng tuyết, phát ra một loại cảm giác u huyền.
Giữa trời đông đất tuyết khắp chốn mang theo cảm giác u huyền ấy, Thành Ngọc nhìn thấy Liên Tống đã lâu không gặp, còn có Quốc sư và Yên Lan.
Thành Ngọc trấn định nhìn vào mặt kính.
Ngày tuyết buốt lạnh, ngày trời trong xanh, trong rừng tuyết có một cái bàn bằng bạch ngọc, Liên Tam đang cùng Quốc sư ngồi đối diện đánh cờ. Yên Lan mặc một chiếc áo choàng lông hồ ly có thêu một cành sen bằng tơ vàng ngồi bên cạnh Liên Tống. Màu tơ vàng tôn thêm nước da trắng muốt, thần khí của nàng rất tốt. Bên phải Yên Lan có dựng tạm một cái bàn đá để nàng dễ pha trà. Trà trên bàn khói bay lượn lờ, Yên Lan nâng ấm rót trà, trà đã rót xong, lại cẩn thận bưng một cái chén men trắng đựng đầy nước trà dâng cho Liên Tống. Liên Tống nhận lấy, lại đem chén trà không trả về tay Yên Lan. Ánh mắt chàng vẫn luôn chăm chú nhìn bàn cờ, đầu chưa từng ngẩng lên, nhưng một người dâng chén, một người tiếp chén, động tác dâng trà thành thục, động tác tiếp chén lưu loát, giống như Yên Lan dâng trà cho như thế đã được trăm nghìn lần, mà chàng cũng đã tiếp đến trăm nghìn lần, mới có thể thuần thục như vậy.
Không lâu sau, Thiên Bộ xuất hiện trên mặt kính, phá vỡ bức tranh yên tĩnh này. Thiên Bộ cẩn thận tiến lên, nhỏ giọng bẩm báo, nói Hoa Phi Vụ của gác Lâm Lang vừa đến cầu kiến, nói có chuyện liên quan đến Quận chúa cần trao đổi với Điện hạ.
Trước thủy kính, Thành Ngọc dùng sức siết lấy tay phải của mình, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Liên Tam, tựa như muốn nhìn thấu mỗi một thần sắc biến hóa trên mặt chàng.
Nhưng biểu cảm trên mặt Tam điện hạ không chút nào thay đổi, nhặt một đám cờ lên tay, giống như đang suy nghĩ nước cờ, miệng lại lạnh nhạt căn dặn Thiên Bộ: “Không gặp, bảo nàng về đi.”
Động tác châm nước vào bình của Yên Lan hơi dừng lại, trên môi nở một nụ cười hờ hững.
Thiên Bộ cung kính vâng lời, lui ra. Cờ trắng trên tay Liên Tống lúc này được đặt xuống, một bước đi đã giết một mảnh lớn quân của Quốc sư. Trên bàn cờ, quân đen nghiêng ngả như núi đổ, Quốc sư vứt cờ trên tay đi, oán giận nói. “Không đánh nữa không đánh nữa, vận khí hôm nay không tốt, đằng nào cũng thua Điện hạ, có đánh nữa cũng không còn thú vị, vẫn nên đợi ngày nào vận cờ tốt hơn lại đến thỉnh giáo Điện hạ thôi.” Nói rồi liền muốn đứng lên đi.
Yên Lan tủm tỉm cười ngăn gã lại: “Không đánh cờ nữa, Quốc sư vẫn ở lại nơi này thưởng thức cảnh tuyết được mà, vừa rồi ta mới nấu một nồi canh trong bếp, đám tùy tùng vẫn đang ở đó trông coi, một khắc nữa là có thể ăn được rồi.”
Quốc sư nhíu nhíu mày: “Công chúa nấu canh này nào phải cho hạ thần đâu, ai biết lúc này Công chúa giữ người là thật lòng hay giả ý, thần nếu như thật sự ở lại uống bát canh này, nói không chừng Công chúa lại giận thần không biết tốt xấu, thần lại không muốn làm chuyện người ta thấy ghét này.”
Yên Lan đỏ mặt, giả vờ buồn bực: “Quốc sư đại nhân hà tất phải trêu chọc Yên Lan.” Ánh mắt xấu hổ liếc về phía Liên Tam bên cạnh.
Thành Ngọc không muốn xem nữa, vốn dĩ chàng thực sự không quan tâm tới nàng, nàng bỏ đi cũng không gợn được một cơn sóng trong lòng chàng. Nàng nhắm nghiền mắt lại, tay chân lạnh lẽo phát run. Nhưng vừa nhịn không được, ngay lập tức, càng muốn biết nhiều hơn, cuối cùng, nàng vẫn mở mắt ra, cảnh vật trong thủy kính đã thay đổi, chính là ở trước phủ Tướng Quân.
Trong kính, Quốc sư đang thong thả bước từ phủ Tướng Quân ra, vừa thấy Hoa Phi Vụ đứng đợi đã lâu ngoài cửa, chần chờ một lát rồi chủ động tiến lên dò hỏi nàng: “Cô chính là Hoa Phi Vụ ở gác Lâm Lang?” Thấy Tiểu Hoa gật đầu, Quốc Sư nhìn nàng mà thở dài một tiếng, “Tướng Quân nói là không gặp rồi mà, sao cô vẫn còn đứng đây?”
Tiểu Hoa cầm theo một cái bao nhỏ trên tay, nhìn Quốc Sư toàn thân đạo bào, quan sát hồi lâu, chần chờ hỏi: “Tôn giá chính là bạn thân của Tướng quân, Quốc sư đại nhân đó sao?” Cẩn thận cả đời này của Tiểu Hoa đều mang ra dùng hết trong lúc này, thấy Quốc sư gật đầu, mới dỡ phòng bị xuống, nhưng vẫn đắn đo suy xét, cân nhắc một hồi rồi nói: “Nô là bạn của Quận chúa, Quận chúa đi Ô Na Tố hòa thân, Nô thực sự lo lắng, nghĩ tới Tướng Quân và Quận chúa cũng có chút giao tình, muốn cầu xin Tướng Quân giúp đỡ nghĩ cách cho, xem có cách nào đưa Quận chúa trở về không, nhưng Nô đợi ở nơi này đã lâu, mà Tướng Quân cũng không gặp, không biết…”
Quốc Sư ngắt lời nàng: “Xem ra chuyện của Quận chúa và Tướng quân, cô cũng biết.”
Trí tuệ cả đời này của Tiểu Hoa chỉ mang ra dùng hết trong lần này, ngây người hồi lâu, mới lập tức có phản ứng lại, nàng nhẹ nhàng “A” lên một tiếng, che miệng nói: “Hóa ra Quốc sư đại nhân cũng biết à?”
Quốc sư “Ừ” một tiếng: “Ta và Quận chúa cũng là bạn.” Gã ngước mắt nhìn Tiểu Hoa, có ý tốt khuyên bảo: “Có điều cô cũng không cần phí công phí sức đợi ở đây nữa, về đi, Tướng quân không gặp cô đâu. Ngài cũng đã lựa chọn rồi, từ đây về sau ngài và Quận chúa đường ai nấy bước, chuyện của Quận chúa, ngài không nhúng tay vào đâu.”
Tiểu Hoa giật mình, lẩm bẩm nói: “Tại sao chứ? Không phải chàng… không phải chàng thích Quận chúa chúng tôi ư?”
Quốc sư thở dài: “Ta cũng từng hỏi Tướng quân chuyện này rồi, ngài bảo…”
Tiểu Hoa gấp gáp nói: “Chàng nói gì?”
Quốc sư trầm mặc một lúc lâu: “Tướng quân nói là,” Khẩu khí mang theo thương hại, “Ngài nói ngài cũng không thích Quận chúa như ngài tưởng. Quận chúa lấy Mẫn Đạt cũng được, lấy ai cũng đành, đó là số mệnh của Quận chúa, ngài không tiện xen vào.”
Tiểu Hoa không tin được sững sờ tại chỗ, cái bao nhỏ trên tay rớt xuống mặt đất, bao nhỏ mở ra, để lộ một chiếc túi thơm, vài trang kinh sách. Quốc sư cúi người thu dọn bao nhỏ đang mở ra, nhặt lên, đưa lại cho Tiểu Hoa, sau đó lắc lắc đầu, thở dài một hơi bỏ đi.
Sương mù chậm rãi tụ lại, che đi hình ảnh trong kính, một luồng ánh sáng hiện lên, thủy kính dần dần biến mất.
Thành Ngọc ngơ ngác ngồi xuống giường đá.
Quý Minh Phong thu hồi thủy kính, trở lại bên cạnh nàng. “Ta không hề gạt nàng.” Y nói.
Năm chữ ngắn gọn không đầu không đuôi, nhưng lời Quý Minh Phong nói có ý gì, Thành Ngọc lập tức hiểu rõ, hàm ý trong đó chính là, toàn bộ việc trong thủy kính, đều là những chuyện thực sự xảy ra trong thành Bình An xa xôi ngàn dặm, không phải ảo ảnh y tạo ra để lừa gạt nàng.
“Em biết Thế tử không gạt em. Thế tử không gạt người đâu.” Nàng đáp lại, giọng nói trở nên hết sức khô khan. Lời vừa nói xong, hai giọt nước mắt từ khóe mắt nàng rơi xuống. Nàng biết được, giống như cảm thấy mất mặt, lập tức đưa tay lau sạch hai giọt nước mắt kia. Nhưng nước mắt lại như không chịu khống chế, lau mãi không sạch. Hai tay ướt đẫm nước mắt, nàng hơi nhíu mày rồi mặc kệ. Liếc thấy ánh mắt ưu phiền của Quý Minh Phong, nàng lập tức im lặng, sau đó, chủ động mở lời.
“Thực ra em vẫn không cam lòng.” Nàng khẽ nói, “Lúc đó, hoàng huynh muốn em hòa thân, em có thể sảng khoái đáp ứng như vậy, cũng vì muốn xem phản ứng của chàng. Từ tận đáy lòng mình, em vẫn không tin chàng chỉ xem em như một món đồ chơi, vẫn luôn cố chấp cho rằng, chàng đối xử với em đặc biệt hơn người khác.” Nước mắt không ngừng trào ra từ khóe mắt nàng, nước mắt nhiều như vậy, dáng vẻ phải đau lòng đến mức nào, nhưng giọng nói của nàng lại vô cùng bình tĩnh, “Em muốn xem xem khi chàng biết em bị gả đi xa sẽ có phản ứng gì, em hi vọng chàng sẽ khó chịu, sẽ hối hận,” Giống như bị một cây đao, đâm vào nơi sâu nhất của linh hồn, nàng bình tĩnh bóc tách chính bản thân mình, không sợ hãi nỗi đau do gọt xương xẻ thịt vì việc bóc tách này, “Yên Lan nói chàng không thích em nhiều vậy đâu, em rất khó chịu, em cũng muốn làm gì đó, khiến chàng khó chịu. Thì ra, vốn dĩ chỉ có một mình em buồn cười thôi.” Nói đến câu bản thân mình buồn cười, khóe môi của nàng có hơi nhếch lên, giống như thực sự cảm thấy mình buồn cười vậy, nhịn không được tự giễu chính mình.
Quý Minh Phong cố làm ra vẻ bình tĩnh, muốn lau khô nước mắt cho nàng, muốn kéo phẳng khóe môi đang nhếch lên một chút của nàng, còn muốn nói với nàng, nàng thực sự không buồn cười chút nào đâu. Nhưng trước khi y kịp làm những động tác đó, nàng đã nhắm mắt lại, vùi mặt vào một bên giường đá.
“Vốn dĩ,” Nàng tiếp tục nói, “Chàng thực sự không hề thích em. Em lấy ai cũng được, chàng đều không bận lòng, còn nhẹ nhàng mà nói, đó là số mệnh của em.” Giọng nói cuối cùng cũng không bình tĩnh được nữa mà đã hơi nức nở nghẹn ngào, dù chỉ một chút, nhưng lại giống như hết mức đè nén, lại như đè nén không xong, bởi vậy thương tâm mới từng chút một lộ diện. “Hôm nay cuối cùng em cũng hiểu rồi, trên thế gian này, cô gái duy nhất đặc biệt với chàng, là Trường Y. Vì Trường Y, chàng có thể tiêu tán tu vi, có thể đến phàm thế. Chàng không đành để Trường Y chịu một chút uất ức nào, một mảy may thương tổn nào, đó mới là thái độ đối với người trong lòng mình. Em, thực ra chỉ là món đồ chơi thôi.” Nước mắt lại trào ra càng thêm mãnh liệt, nàng nhấc tay phải lên bất lực giấu đi giọt nước mắt, “Cuối cùng em cũng hiểu ra được rồi, có thể từ bỏ rồi.”
Trong động trở nên cực kỳ yên tĩnh, Quý Minh Phong nhìn Thành Ngọc khóc không thành tiếng, nhìn nước mắt từ đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của nàng chảy ra, lướt qua đôi gà má, tụ lại dưới cái cằm tinh xảo của nàng, sau đó lại không chống đỡ được mà rơi xuống đất, ướt đẫm vạt áo trước.
Đêm nay, là y ép nàng phải đối diện với sự thật, nàng từ bỏ chính là kết cục mà y mong muốn, nhưng nhìn thấy những giọt nước mắt này của nàng, y lại bắt đầu hối hận. Từng giọt nước mắt rơi xuống vạt áo nàng, chẳng khác chi rơi vào thẳng vào tim y, mỗi một giọt, đều làm y đau đớn. Thật lâu sau, lật thân thể đang hướng ra đằng sau mà khóc của nàng lại, đem đôi bàn tay đang che trên mắt nàng mở ra. Y chăm chú nhìn nàng, nhẹ nhàng động viên nàng: “Nơi này chỉ có ta và nàng, không có ai cười nàng đâu, A Ngọc, đừng đè nén bản thân nữa, khóc ra dễ chịu hơn.”
Nàng im lặng một lúc, mở mắt ra, nhìn y, đôi mắt ngập nước đỏ lên, hàng mi cũng bắt đầu run rẩy, sau đó, cuống họng cuối cùng cũng phát ra thanh âm nghẹn ngào nho nhỏ. Y thử vươn tay thăm dò, nhẹ nhàng vỗ về lưng nàng: “Khóc đi, khóc rồi sẽ không sao nữa.”
Có lẽ là bị những lời đó mê hoặc, tiếng khóc nức nở dần lớn hơn, cuối cùng nàng cũng không chịu đựng nổi khóc ra thành tiếng. Tiếng khóc u uất, xé gan xé ruột, vang lên trong đêm ấy ở Giáng Nguyệt, có một loại đau đớn khó nói thành lời.
Quý Minh Phong nghe mà thấy rất khó chịu, không thể kìm chế, ôm lấy bờ vai mảnh khảnh của nàng, chầm chậm nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng. Nàng chuyên chú khóc đến đau lòng, không hề cự tuyệt.


Chờ đợi cuối cùng cũng dc gặp lại tam điện hạ lạnh lùng boy, cảm ơn bạn a Tĩnh đã k quên hố đã đào ạ🥰🥰🥰🥰🥰
Sao quên được. Tui cũng ngóng mà.
Cảm ơn mụ 7 tác giả không quên lấp hố mới đúng :))))
hí hí, chuẩn đó bạn, mình phải theo dõi cả face lẫn wordpress để đc cập nhập nhanh nhất ý.
Tui luôn up trên FB trước á :))). Còn tui up wordpress chủ yếu để lưu, phòng trường hợp FB bị vấn đề gì, với wordpress thì dễ đọc dễ tìm link hơn FB :)))
Từ khi biết bộ truyện này t toàn đọc trên wordpress nhà bạn, k biết nhà bạn có FB nữa. Chắc hâm dở hay mắt tớ nó bị lé mà lại k thấy wordpress liên kết FB với nhau, nay lại nhìn thấy. Ngoài theo dõi truyện, tớ rất thích đọc bình luận của mn nhận xét về nội dung truyện nhá. hí hí. vui quá xá luôn
Haha, nếu comment hay bàn luận thì FB nó lại dễ theo hơn WordPress. Bên FB thì mọi người như kiểu lập hội tổng sỉ vả Tam điện hạ ấy :)))). Càng dìm anh càng cảm thấy vui nên cứ dìm hoài.
a 3 ác quá =)))) sau này vả mặt sml luôn cho coi =))))))))))
chị mau biến lại thành thần Tổ Thị vả mặt đi chị, như Bạch Thiển z ó hihi =)))