TAM SINH TAM THẾ – BỒ ĐỀ KIẾP – CHƯƠNG 6

CategorIes:

By

·

28–41 phút

TAM SINH TAM THẾ – BỒ ĐỀ KIẾP

Chương 6

Dịch (láo): A Tĩnh

#tamsinhtamthe #bodekiep

Bị tiếng mặc y phục khẽ khàng làm sực tỉnh, tôi mơ màng mở mắt, thấy một con sò biển mở ra trên dãy đèn nối tiếp, tỏ ánh sáng lờ mờ. Bên đế đèn, Mặc Uyên xoay lưng về phía tôi, tóc dài chưa thắt, đang nhấc tay lên chỉnh lại ống tay áo.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Người chàng cao lớn, khí chất đẹp đẽ, đêm khuya thanh vắng dưới ngọn đèn mờ, càng tựa cây ngọc trên núi cao, u lan trong thâm cốc.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chỉ là cái cây ngọc này sao mà cảnh giác quá, gần như tức thì phát hiện ra ánh mắt của tôi, xoay người qua.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Hai chúng tôi nhìn nhau một thoáng. Chàng cúi người, chỉnh lại chăn mây giúp tôi: “Mới giờ mão, nàng ngủ tiếp đi.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Một sợi tóc tản ra phất qua má tôi, ngưa ngứa, tôi duỗi tay gãi nhẹ, không biết đêm nay là đêm nào, hỏi chàng: “Lên lớp hả? Tiết gì mà sớm thế này? Giúp ta xin thầy nghỉ phép nhé.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng ngẩn người, đôi mắt đen láy lóe lên, hồi lâu, hạ giọng như lẩm bẩm: “Sốt rồi à? Sao nói hàm hồ vậy.” Vừa nói vừa cúi xuống gần hơn, dán tay lên trán tôi.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tay chàng ấm áp lại khô ráo, Tố Tâm Nhược Tuyết thoảng đưa hương.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Bản thân chàng xưa nay lạnh nhạt, còn Tố Tâm Nhược Tuyết là loại hương ấm. Nhưng không biết tại sao lại rất hợp với chàng.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Hai mắt không chịu được mà sụp xuống phân nửa, chỉ cảm thấy mùi hương ngọt ngào ấm áp này dệt nên một tấm lưới, dịu dàng ôm lấy tôi, cảm giác ấm áp, khiến người ta càng thêm buồn ngủ. Trong cơn mơ màng, nghe thấy chàng như suy tư gì đó: “Không sốt… Lẽ nào là nằm mơ.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Ý thức của tôi đã treo trên vách núi, mơ màng nghĩ, con người này, môn dạy vào giờ mão mà cũng đi học, làm bạn học nhiều năm, chưa từng thấy chàng đi muộn về sớm bao giờ, đúng là quá có nghị lực, nghị lực bằng này, tương lai làm gì mà chả thành công?
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Dù có đi bán hàng rong cũng thành công được đúng không?
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Đương nhiên, chàng là thiếu gia, con của Phụ Thần, Thần tộc chính tông, bất luận thế nào cũng không đi bán hàng rong được.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Nhưng nếu như tôi đấu không lại Khánh Khương, có phải đi bán hàng rong không, khó nói lắm.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chẳng nghĩ được mấy giây, lại chìm vào màn đêm dịu ngọt.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Sáng hôm sau thức dậy, Mặc Uyên đã không còn ở trong phòng. Lò hương thụy hạc vẫn còn vương hơi ấm. Tôi ngồi ngơ ngác trên giường, dần dần nhớ ra Mặc Uyên đi lúc nào, cũng nhớ ra lúc mình nửa tỉnh nửa mê đã nói nhăng nói cuội gì với chàng.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi che mặt, tự kỷ vài giây.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Vài giây sau, tự tha thứ cho mình.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Cũng không trách tôi được. Lúc đó ngủ đến mơ màng, mở mắt trông thấy Mặc Uyên, tưởng còn đang ở Thủy Chiểu Trạch cũng là thường. Ai bảo lúc đi học chàng thực sự từng ở lại nơi ở của tôi. Tình cảnh sáng ngày hôm đó, khá giống với sáng nay.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Đó là năm học môn Trận Pháp, do Phụ Thần đích thân truyền thụ. Phụ Thần là tay cao thủ [1], môn nào cũng cho học sinh làm rất nhiều bài tập nhóm. Tôi, Mặc Uyên, Đông Hoa được phân cùng nhóm với nhau.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Học cung Thủy Chiểu Trạch chiếm hơn nửa đất Thọ Hoa, nơi này không phải nhỏ, nhưng vì hình thức giáo dục khép kín nên tất cả học sinh đều phải ở lại trường, dẫn đến số lượng học xá cho học sinh ở lại cho dù có lớn, chỗ mỗi người được chia cho cũng không xem là đủ xài.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Lúc ấy tôi là cậu ấm cô chiêu chuyện gì lạ đời làm chuyện đó, thế nên ngày đầu nhập học đã dùng tháp Kính Diện phục dựng tẩm điện xa hoa trong Ma cung Linh Cừ của mình vào học xá.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Cả Thủy Chiểu Trạch, ai nấy đều sống tương đối giản đơn, chỉ có mỗi người không sợ bị khai trừ là tôi xa hoa vô độ.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Để làm một cô chiêu đúng nghĩa, rượu chè bê bết, say đến bét nhè, ẩu đả đánh nhau, đi trễ về sớm, không xem nội quy học cung ra gì, nhưng tôi vẫn phải làm bài tập.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Kiểu làm bài tập nhóm này, mọi người thông thường đều tìm một thư trai trống, tụ tập vài người cùng làm bài tập trong thư trai. Nếu tôi đã có một tẩm điện xa hoa, diện tích chiếm đóng mười cái thư trai còn không bì được, đương nhiên giành một thư trai trống với bạn học khác để làm bài tập thì ngại lắm.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Đông Hoa và Mặc Uyên cũng rất tự giác, đến lúc cần làm bài tập, cả hai đều tự động cùng nhau đến học xá của tôi.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Sáng ngày hôm đó, dường như phòng y dược có tiết dược học, học xong quên đóng lồng thú độc lại, làm xổng mất mấy con Phúc Trùng [2] to tướng. Đến khi bị mọi người phát hiện, Phúc Trùng đã phá hoại gần nát một học xá ở cự ly gần nhất, mấy trăm trai phòng trong học xá đều không may mắn thoát nạn. Trai phòng của Đông Hoa là một trong số đó.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Nhóm chúng tôi, ai nấy đều cậy mình thông minh, thường kéo đến ngày cuối mới làm bài. Kết quả là đến ngày hôm đó mới giở yêu cầu bài tập ra xem, có mười trận pháp cần phải thiết kế, tôi lúc ấy có phần suy sụp, vẻ mặt Mặc Uyên với Đông Hoa cũng không dễ coi hơn.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Thủy Chiểu Trạch, là một nơi ngoại trừ cần phải lên lớp làm bài ra còn là nơi không cho dùng pháp thuật. Trường hợp ngoại lệ nào cần dùng đến pháp thuật đều phải nộp đơn xin. Gặp tình huống khẩn cấp thì không xin cũng được, nhưng sau đó phải nộp đơn xin bù. Tình huống của Đông Hoa thuộc về trường hợp phải xin mới có thể tiến hành sửa sang lại phòng ốc. Chúng tôi lại không có thời gian cho hắn nộp đơn xin.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Đợi làm bài tập xong đã là giờ tý, nộp đơn cũng chẳng ai thu. Dù sao miễn cưỡng cũng coi là tình huống cấp bách, nhưng sửa sang lại phòng ốc bị loại độc vật như Phúc Trùng phá hoại là một công trình lớn, cho dù có tôi và Mặc Uyên giúp sức, có lẽ cũng phải tới sáng sớm ngày mai mới sửa cho xong, khỏi ai được ngủ nữa. Cần gì như vậy.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Dù sao chỗ tôi cũng đủ lớn, ngoại trừ điện trước để viết bài tập và điện sau để nghỉ ngơi ra, bên phải còn có một điện phụ. Thế nên tôi chủ động đề xuất, cho Đông Hoa ngủ luôn ở điện phụ chỗ mình đối phó một đêm.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Đông Hoa không có ý kiến.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Sắp xếp cho Đông Hoa xong, tôi đứng dậy chuẩn bị tiễn Mặc Uyên đi, nhưng chàng bất động, ngẩng đầu nói với tôi thư trai của chàng cũng có vấn đề rồi, giường hỏng, vốn định hôm nay về thay, không ngờ làm bài tập đến tận giờ này.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi thoạt nghĩ này cũng đáng thương quá. Giữ một người lại là giữ, giữ hai người lại cũng là giữ, với tôi mà nói chẳng khác gì nhau. Thế nên đêm đó, hai người họ cùng nhau ở lại chỗ tôi. Hai người cùng ở chung trong điện phụ.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chỉ là Mặc Uyên, không thẹn là thiếu gia, đèn tắt chẳng bao lâu đã xách gối xuất hiện trước cửa phòng tôi, chau mày nói giường bên điện phụ cứng quá, chàng ngủ không quen.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Nếu là Đông Hoa đến tìm tôi, nói với tôi giường cứng quá ngủ không quen, tôi sẽ bảo hắn xéo, xéo được bao xa hay bấy xa, ngủ thì ngủ không ngủ thì nghỉ. Nhưng người xách gối sang lạnh lạnh lùng lùng đứng trước cửa phòng tôi lại là Mặc Uyên. Tôi thích chàng, không tài nào giận nổi, thế nên tôi ngồi dậy, nghiêm túc suy xét, đề nghị: “Chi bằng chàng với Đông Hoa ngủ trên giường của ta, ta sang điện phụ ngủ.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chiếc giường này của tôi đủ lớn, đến tận trăm thước, cho dù có dăm ba mươi vũ nương nhảy điệu thiên ma bay chín tầng trời trên ấy cũng không thành vấn đề, đồng thời nó cũng rất mềm, phỏng chừng dù có là Mặc Uyên cũng không thể không hài lòng được. Không chờ chàng phản ứng, tôi đã nhảy xuống giường, xỏ giày, lướt qua chàng mà đi.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Sau khi lay Đông Hoa đang nằm sấp mặt ngủ dậy, tôi thuận lợi đổi phòng với hai người. Lúc ấy cũng đã mệt lắm rồi, vốn tưởng rằng có thể ngủ thẳng đến sáng mai, kết quả là chưa ngủ được chốc nào đã đổi thành Đông Hoa nộ khí xung thiên đến kiếm, bảo giường của tôi mềm quá, một đứa bé xuất thân cùng khổ như hắn ngủ không quen, muốn đổi phòng. Tôi lập tức muốn bảo hắn xéo ngay, nhưng tức thì trông thấy Mặc Uyên xuất hiện ngay sau lưng hắn, thế là nghẹn chữ ‘xéo’ kia lại.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tình hình là thế này, chúng tôi có ba người, nhưng nơi này chỉ có hai phòng ngủ — ở điện sau và điện bên. Đông Hoa là một đứa trẻ cùng khổ ngủ không quen hậu điện, Mặc Uyên là một thiếu gia ngủ không quen trắc điện. Cũng tức là nói, hai người bọn họ không thể dùng chung một phòng, đành phải chia ra, mỗi người một phòng. Hai phòng ngủ đều đã chia rồi. Tôi phải tính sao? Giường ở điện phụ rộng có năm thước, chỉ đủ hai người nằm, nhưng chẳng lẽ cậu ấm cô chiêu không phân biệt giới tính chắc? Tốt xấu gì tôi cũng là một cô nương, làm sao có thể chạy tới chen chúc trên một cái giường rộng năm thước với Đông Hoa được?
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Thế nên tôi cam chịu trải đệm nằm đất, chuẩn bị ngủ đối phó một đêm ở tiền điện chúng tôi dùng làm bài tập.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Đệm mới vừa trải xong liền trông thấy Mặc Uyên khoanh tay tựa mình bên bức bình phong lưu ly trước cửa. Tôi ngẩng đầu. Chàng cúi đầu, ánh mắt dừng trên tấm đệm dưới đất của tôi, hỏi: “Định ngủ ở đây à?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi nói: “Ờ.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng lạnh nhạt nói: “Tại sao?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi nói: “Bởi vì chỉ có hai phòng ngủ, chàng và Đông Hoa mỗi người bá chiếm một gian, hết chỗ cho ta rồi.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng im lặng hồi lâu, nhường ra một chỗ trống, hậu điện sau bức bình phong lộ ra, nói: “Vào đây.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi cũng không ngốc, chỉ ngẩn người một lúc, đã hiểu ngay ý chàng.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Cần phải biết, tôi thuộc Ma tộc, Ma tộc chúng tôi rất khác với Thần tộc coi nghiêm trang kín đáo là cái hay. Chúng tôi sùng bái nhiệt tình tự do, rộng rãi phóng khoáng.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi đã xem như bảo thủ lắm rồi, thích Mặc Uyên, nhưng không cưỡng bức ép buộc, bằng lòng tôn trọng mỹ học trang nghiêm kín đáo của chàng, theo đuổi chàng mỗi bước đi mỗi dấu chân đều tận cùng nghiêm túc. Kiểu như bạn bè Ma tộc của tôi, chấm được ai mà người đó cũng không kháng cự gì đặc biệt lắm, đều mạnh dạn đẩy ngã luôn. Một lần đẩy không ngã thì đẩy thêm mấy lần. Ma tộc bình thường đều làm vậy.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Bởi thế, trên phương diện tình cảm, tôi không có cảm giác lễ nghi hay ranh giới mà chỉ Thần tộc bọn họ mới có, ví dụ như trước khi xác định quan hệ thì không thể cùng chung chăn gối… gì đó. Chỉ là xét đến Mặc Uyên là người vô cùng truyền thống, suy xét hồi lâu, vẫn quyết định thận trọng cất tiếng hỏi chàng: “Chúng ta nam nữ khác biệt, ngủ chung một giường… có phải không hay lắm không?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Ánh mắt chàng tối đi, nói: “Người ta thường gọi chỗ rộng từ mười thước trở xuống trong phòng ngủ là giường, còn cái rộng trăm thước này… có phải giường không cũng khó nói, không cần tiểu tiết vậy.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng đã nói thế rồi, đương nhiên tôi không từ chối nữa.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Thế là ôm gối theo chàng vào hậu điện.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Nói thật, một cái giường, chiều dài chiều rộng cộng vào có thể đến trăm thước, lại mềm, nằm xuống cực kỳ thoải mái, nhưng ngoài chỗ thuận lợi cũng có chỗ khó khăn. Ví dụ như, nếu như ngủ ở giữa giường, muốn ngồi dậy, ắt phải đi một đoạn mới ra tới mép giường. Mà nếu giường mềm quá, lúc đi sẽ thấy chênh vênh biết chừng nào.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Bình thường tôi đều ngủ cạnh mép giường, nhưng Mặc Uyên đã ngủ ở mép giường rồi, để tôn trọng mỹ học nghiêm trang của chàng, tôi chỉ đành bò lên giường, ôm gối kéo chăn bước thấp bước cao đi hơn bốn mươi thước, cũng tương đương khoảng cách năm trượng, ngủ ở góc trong cùng sát tường. Không có lúc nào khiến tôi hối hận hơn — tôi không nên vì muốn gia tăng ấn tượng phóng túng ngược đời không gượng dậy nổi của mình với Khánh Khương mà tạo ra cái giường lớn như vậy.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Mặc Uyên ngồi bên mép giường, nói với tôi: “Không cần nằm xa ta vậy đâu, ngủ kiểu đó… có phải cũng không tiện lắm không?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Đúng rồi, nếu nửa đêm khát nước, còn phải bò dậy đi một quãng năm trượng mới xuống được giường.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chiếu lý, nếu chúng tôi đã nằm trên một chiếc giường, nói cái gì cũng phải có vẻ mập mờ mới đúng. Cái thứ như giường đây vốn nên có ma lực này. Nhưng bởi vì giường này quá lớn, dẫn đến Mặc Uyên không thể nén giọng nói chuyện với tôi — chàng mà nhỏ tiếng một chút tôi sẽ không nghe thấy được, đến nỗi tuy rằng chúng tôi chung giường, nhưng một chút không khí diễm tình cũng không có. Thật là hối hận tại sao lại làm ra cái giường lớn bằng này.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi ngoái đầu nhìn chàng, hỏi: “Thế ta ngủ được ở đâu?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng uốn gối, khóe môi mím lại, giống như nhịn cười, giơ tay lên, chỉ chỉ, là chỗ cách chàng một trượng.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi liền ôm gối kéo chăn bước thấp bước cao bước về.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Thấy chàng nín cười khổ sở quá, tôi cũng ngứa ngáy, vừa ngồi xuống trải chăn vừa nói với chàng: “Không sao, chàng muốn cười thì cứ cười đi.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng không khách khí, thực sự bật cười, một tay chống cằm, hỏi tôi: “Tại sao phải làm một cái giường lớn như vậy, Thiếu Quán?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Nếu như là Đông Hoa hỏi tôi câu này, tôi sẽ trả lời hắn: “Tẩm điện của ta rộng, kê nổi cái giường lớn bằng này, ngươi quản được chắc?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Nhưng câu này là do Mặc Uyên hỏi, lương tâm tôi không cho phép mình hời hợt với chàng, chỉ là chuyện trong nhà không thể kể người ngoài biết hết, cuối cùng, tôi chọn nguyên nhân ngoài sáng nói thẳng với chàng: “Bởi vì Nam Hoang bọn ta có một kỷ lục hoàn vũ bát hoang, bình chọn vật dụng có kích cỡ lớn nhất bát hoang để ghi chép lại, ta đánh cược với người ta, nội trong ba ngày phải có tên trong kỷ lục ấy, thế nên làm ra cái này.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Vốn dĩ đã chuẩn bị xong tâm lý nghe chàng nói câu ‘nhạt nhẽo’, kết quả là chàng hỏi tôi: “Thiếu Quán thắng à?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

“Đương nhiên.” Tôi hưng phấn nói, “Ta đánh cược chưa thua bao giờ.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

“Thắng được phần thưởng gì?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

“Ba quyển xuân…” Tôi giật nảy mình. Lần đó đánh cược với Ôn Bình, thắng được ba quyển xuân cung đồ của Ôn Bình. Đó là bút tích của đại gia đan thanh Bình Dã quân. Bình Dã quân giỏi vẽ chim hoa sông núi, đến tận ngày nay chỉ vẽ có ba quyển xuân cung, đều bị Ôn Bình chiếm được, là thứ quý giá nhất trong các bảo bối của Ôn Bình. Tôi chẳng thấy hứng thú gì với xuân cung, đơn thuần là thấy nếu như thắng được, cái tên Ôn Bình này sẽ khổ sở lắm, mới cưỡng ép hắn lấy ra ba quyển sách kia làm phần thưởng. Thắng về tay rồi cũng chẳng xem qua. Sang tay giao ngay lại cho Phụng Hành. Phụng Hành lúc ấy cực kỳ phấn khởi nói, dù sao lúc tôi thành hôn, Khánh Khương cũng không chu đáo chuẩn bị tỵ hỏa đồ [3] cho tôi, bây giờ chúng tôi tự có rồi, còn là loại đỉnh chóp, đúng là tốt quá tốt.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

“Ba quyển xuân gì?” Mặc Uyên bình tĩnh hỏi tôi.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi nói: “Xuân, xuân nhật dạ yến đồ.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng nhìn tôi, cười: “Xuân nhật dạ yến đồ của ai.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi nói: “Của Bình Dã quân.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng nói: “Bình Dã quân chưa từng vẽ xuân nhật dạ yến đồ.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Suýt chút quên, Mặc Uyên cũng giỏi đan thanh, rất rành rẽ danh gia đương thời.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi không nên tranh luận cái này với chàng.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Còn nói dối gì được nữa? Không đợi tôi nghĩ hết, chàng đã nói: “Nhưng ông ta từng vẽ cái khác, trùng hợp cũng là ba quyển. Bị bạn cô Ôn Bình chiếm được, sau khi Ôn Bình lấy được, từng cực kỳ lớn tiếng khoe khoang.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng đã chỉ ra hai từ trọng điểm “ba quyển” với “Ôn Bình” rồi, “cái khác” chàng nói là gì, tôi không thể giả khờ được nữa. Nhất thời cũng không biết phải ứng phó ra sao, chỉ nghĩ, không thẹn là đóa hoa xa xăm vời vợi, lan quế ngát hương được cả Thủy Chiểu Trạch công nhận, ngay cả hai chữ xuân cung cũng là từ cấm của chàng, không dễ thốt ra miệng được.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng nói: “Thiếu Quán, đừng có sách gì cũng xem.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi thỏ thẻ biện bạch, nói: ” Ta không có xem.” Rồi bổ sung, “Thắng được ta liền giao cho Phụng Hành, sau đó cũng không đụng tới, không tin chàng đi hỏi Phụng Hành đi.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng nói: “Ừ, ta sẽ đi hỏi Phụng Hành.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng làm vậy, tôi lại cảm thấy chàng quản hơi nhiều việc, hỏi chàng: “Chàng đi hỏi thật à?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng nói: “Đúng, sáng mai đi hỏi luôn, thế nên đừng hòng nhá trước với Phụng Hành.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi nghĩ ngợi một hồi, không hiểu lắm, hỏi chàng: “Tại sao chàng lại để ý chuyện ta xem với không xem? Bởi vì chàng thấy một cô gái tốt không nên xem những thứ này? Nhưng đó là tiêu chuẩn của Thần tộc, Ma tộc bọn ta thấy chẳng có gì.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng nói: “Không phải nên với không nên, chỉ là không muốn Thiếu Quán bị Ôn Bình dạy hư thôi.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Cái này tôi phải lý luận với chàng một lát. Tôi ôm chăn, ngồi dậy, nói: “’Ăn uống – gái trai, vốn là dục vọng lớn nhất đời người’ [4], ta không xem ba quyển xuân cung đó, chỉ bởi vì ta không có hứng thú, nhưng ta không cảm thấy xem cái đó thì có vấn đề gì, sao lại bị Ôn Bình dạy hư được?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng ngước mắt lên, nhìn tôi bằng đôi mắt bình thản, nói: “Là đang nói giúp Ôn Bình, cảm thấy ta không đúng?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Câu hỏi lắt léo thật. Câu hỏi lắt léo kiểu này đòi hỏi phải có kỹ thuật trả lời, tôi hiểu lắm, nên lập tức nói: “Đương nhiên không phải.” Uyển chuyển giải thích, “Chỉ là Thần tộc với Ma tộc… ít nhiều khác biệt văn hóa chút thôi…”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Vẻ mặt chàng đã giãn ra một chút: “Ta không nói tranh có vấn đề. Tranh không có vấn đề gì, nhưng người có vấn đề, đừng hay qua lại với Ôn Bình nữa.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng thuộc Thần tộc đoan trang, nhìn không quen Ma tộc phóng đãng như Ôn Bình cũng là chuyện bình thường. Nhưng bảo tôi tuyệt giao với người bạn quen từ hồi để chỏm như Ôn Bình thì không thể nào làm được. Lại nói, Ôn Bình đúng là cậu ấm, nhưng bản lĩnh gây rối sinh sự còn lâu mới bằng được tôi, hai chúng tôi rốt cuộc ai dạy hư ai còn phải coi lại. Tóm lại, chuyện này không hứa với chàng được. Chẳng qua Ôn Bình cũng không học ở Thủy Chiểu Trạch, thường niên chỉ chơi bời phóng túng ở Nam Hoang, khả năng ba người chúng tôi gặp nhau cùng lúc không lớn lắm, có thể chiếu lệ với chàng, thế nên nói: “Ờ, biết rồi.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Vẻ mặt Mặc Uyên lại khá hơn một chút, nói: “Ừ, thời gian không còn sớm nữa, ngủ thôi.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi vén chăn ra nằm xuống. Chàng xuống giường tắt đèn, buông rèm xuống, lại nằm lên giường.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Thử nghĩ, nếu như chỉ là chiếc giường kích cỡ bình thường, đèn vừa tắt, rèm vừa buông, ôm trọn một khoảng không gian riêng tư nhỏ bé, hai người hít thở cùng nhịp, hơi thở hòa quyện, thích hợp làm chuyện gió trăng cỡ nào, nói không chừng khoảng cách giữa chàng và tôi sẽ có bước tiến lớn.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Nhưng giường này thực sự quá lớn, dù có buông rèm xuống cũng chẳng ăn thua gì. Một chiếc giường một khi sơ ý ngủ tuốt trong cùng, ngay cả xuống giường còn phải phí công lịch bịch đi một quãng năm trượng, không thể cho người ta một chút cảm giác riêng tư nào.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Nằm cùng một chỗ với người trong lòng, thực ra cảm giác cũng không khác mấy với đêm khuya dựng trại nơi đất hoang trong khóa điều phục hung thú ngoài trường học, không thể khiến người ta nảy sinh ý nghĩ đẹp đẽ gì, thế nên tôi rất nhanh ngủ mất.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chỉ là, trước khi ngủ rõ ràng chúng tôi cách nhau một trượng, nhưng trời còn chưa sáng, bị một loạt tiếng sột soạt làm giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra, lại thấy Mặc Uyên đang mặc y phục ngay bên cạnh mình, ống tay áo chàng phất qua mặt tôi, phảng phất mùi hương của Tố Tâm Nhược Tuyết.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi còn chưa tỉnh, đầu chưa nhạy lắm, tuy rằng cảm thấy có chỗ nào không đúng, nhưng cũng không phản ứng ra rốt cuộc không đúng chỗ nào. Lúc ấy, với tư cách là một học sinh, tôi chỉ quan tâm mỗi vấn đề là: “Sớm như này mà cũng có tiết?” Nhắm mắt nhờ vả chàng, “Ta dậy không nổi, chàng giúp ta xin thầy cho nghỉ phép được không?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Qua một lúc lâu, Mặc Uyên mới lên tiếng trả lời: “Lỡ như thầy hỏi, sao ta biết được Thiếu Quán xin nghỉ phép, phải trả lời sao?” Chàng dùng giọng cực kỳ nghiêm túc hỏi ý kiến tôi, “Nói mình ngủ bên cạnh Thiếu Quán, được không?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Lúc ấy phản ứng của tôi hơi chậm, không nghe ra chàng đang ghẹo mình, còn thật sự động cái não đặc quánh suy xét, suy xét một hồi, thấy mệt, nhấc chăn quá đầu, lẩm bẩm nói: “Cứ nói, cứ nói, nói gặp ta giữa đường, ta nói với chàng ta bị trật chân, phải đi trị một lúc, hai lúc, ba lúc, bốn lúc…”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chàng lặng người một lúc, chắc là bị tôi nửa tỉnh nửa mê còn lý luận tốt chừng này làm cho chấn động, nói: “Gạt cô thôi, mới giờ mão, không có tiết, ngủ thêm đi.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Giờ thìn là giờ thức dậy thường ngày của tôi. Sau khi tỉnh ngủ, ngồi dậy, nương theo nắng mai xuyên qua khe cửa nhìn kỹ, mới biết mình đang nằm ở mép giường, không phải vị trí nằm ngủ đêm qua.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tại sao Mặc Uyên lại mặc y phục ngay bên cạnh tôi, đến đây đã có đáp án. Chắc là lúc ngủ bất cẩn lật người lăn đến chỗ chàng, chàng chịu trận không đẩy tôi ra.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Hóa ra sau khi ngủ, tôi lại làm được chuyện mà lúc tỉnh táo muốn làm nhưng bị lương tâm cản lại không làm, như vậy xem ra, đêm qua cũng có thu hoạch. Vấn đề là liên quan đến cái này, tôi lại chẳng nhớ gì cả, thế, này có khác chi chẳng làm được gì đâu? Nghĩ đến đây, không khỏi đau lòng một trận.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi ngồi bên mép giường xoa ngực, Đông Hoa ngáp ngắn ngáp dài xuất hiện ngoài cửa, gõ hai cái lên cánh cửa nửa hé lấy lệ, nhắc tôi lên lớp.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi còn chưa tỉnh hẳn, vừa hỏi hắn vừa không quên xoa ngực: “Đúng rồi, giờ mão hôm nay có phải có tiết không?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Hắn bị tôi hỏi, không biết móc từ đâu ra một tờ thời khóa biểu, chúi đầu nghiên cứu hồi lâu, đáp: “Không có.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi phiền muộn: “Thế tức là, Mặc Uyên không phải lên lớp? Thế người đâu?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Dường như Đông Hoa giờ mới phát hiện không thấy Mặc Uyên đâu, nhưng cũng không quan tâm chàng đi đâu lắm, hời hợt nghĩ ngợi, nhún vai: “Giường hắn hỏng rồi đúng không? Chắc là sáng sớm về cảnh Hư Vô dọn giường qua rồi.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi làm cô chiêu, chủ yếu là làm cho Khánh Khương xem, thế nên trên phương diện ăn ở đi lại, cần phải phô trương đến người người đều thấy, nhưng thực ra ấy không phải việc tôi muốn làm. Còn Mặc Uyên, đòi hỏi cao thực sự. Chẳng qua thứ chàng đòi hỏi là nội tại, không phải mắt nhìn. Ví dụ như tuy rằng chàng ở trai phòng bình thường, không ra vẻ như tôi, thế nên chỗ ở không lớn, nhưng đồ dùng trong trai phòng đó đều bị chàng đổi hết, tủ giường bàn ghế thay mới đều làm từ gỗ Sa La trong cảnh Hư Vô.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Khách quan mà nói, gỗ Sa La cũng không phải quý hiếm gì, chỉ có thể coi như sinh trưởng trong thánh cảnh Hư Vô của Phụ Thần mới có linh lực mạnh mẽ hơn một chút. Chỉ là, nghe nói gỗ đó là loại Mặc Uyên dùng từ nhỏ đến lớn, gỗ khác chàng dùng không quen.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Ngay cả gỗ làm vật dụng cũng đặc biệt làm theo sở thích, không phải thứ đó không xong. So với loại chủ không câu nệ cái gì, chỉ cần đủ đắt là được như tôi, hầu hạ chàng khó hơn nhiều.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Xét đến tình huống đó của chàng, Đông Hoa nói chàng đặc biệt dậy sớm như vậy về cảnh Hư Vô dọn giường, cũng có lý lắm. Tôi không nói thêm gì, tỉnh hẳn ra, cùng Đông Hoa lên lớp.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Một ngày bình thường mà không bình thường của tôi, chính là như vậy.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Đó là chuyện của hai mươi sáu vạn năm trước.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi không phải người thích nhớ về quá khứ, nên một mực phản đối Mặc Uyên tính nợ cũ với mình, nhưng chính tôi tự tính nợ với mình, thì thôi, cũng không phải tôi muốn tính, trí nhớ tốt quá thôi mà, trách tôi được không, không trách được.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi hít sâu một hơi, xuống giường, mắc lại màn trướng, ra trước song, mở cửa sổ ra.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Ngoài song tuyết phủ trắng ngần, có hai con hạc trắng đạp tuyết bay qua.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Phụng Hành bưng chậu thủy tinh bước vào, thò đầu dò xét, thấy trước giường trống không một mảnh, chiếc giường tháp thấp đã mất tăm mất tích, mặt lộ vẻ hân hoan vì bớt được chút việc để làm, giọng điệu vấn an tôi thêm mấy phần hào hứng: “Tổ Tông, đêm qua Người ngủ có ngon không~”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi tiếp lấy chậu thủy tinh, bắt đầu rửa mặt, chườm chiếc khăn ướt lên mặt, hơi nóng phả ra ấm người, đầu óc hoàn toàn tỉnh táo. Tôi im lặng một lúc, nói với Phụng Hành: “Đêm qua, ta nằm mơ.”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Đúng rồi, trước khi bị Mặc Uyên làm ồn tỉnh giấc, tôi đã nằm mơ.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Một giấc mơ quan trọng.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Tôi mơ thấy khởi đầu mối duyên của Sư Nhạc và Hi Di.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Chị 7 nói:

Thủy Chiểu Trạch mọi người muốn xem đến rồi.

Nhưng đến một chương.

Lại đi mất rồi.

Anyway, bổ sung thêm đoạn này nhé:

<Xuân cung đồ của Bình Dã quân đã đi đến nơi nào?>

Ngày tiếp theo, trời còn chưa sáng, Phụng Hành đang ngủ mơ mơ màng màng, nghe thấy tiếng ai gõ cửa, mở cửa ra xem, là Mặc Uyên.
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Phụng Hành: “Mặc Uyên quân sớm thế này… có gì cần giúp?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Mặc Uyên: “Ba quyển sách của Bình Dã quân ở chỗ ngươi à?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Phụng Hành: “Ba quyển… Ấy, sao ngươi biết?”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Mặc Uyên: “Thủy Chiểu Trạch không cho mang theo loại sách đó vào, tịch thu.”
1
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

Phụng Hành: “….”
0
Vui lòng để lại phản hồi về điều nàyx

[1] Nguyên văn là chữ 狠人 (ngận nhân) vốn là từ trong game để mô tả một đối tượng có năng lực đặc biệt, cực kỳ tài giỏi.

[2] Một loài rắn độc trong thần thoại truyền thống của Trung Quốc. Minh như dải lụa, có hoa văn màu sắc giống như thân cây, mũi kim độc, nặng hơn trăm cân. Xuất xứ từ Sơn Hải Kinh. Tuy nhiên không thấy ghi chép là trong quyển nào, phần nào.

[3] Dịch trắng ra thì là tranh tránh lửa, nghĩa bóng cũng giống xuân cung đồ, vẽ những cảnh nam nữ ân ái, lý do có cái tên này là vì người Trung Quốc cổ cho rằng thần lửa sợ xấu hổ, nên treo mấy tranh này để đề phòng hỏa hoạn.

[4] Câu này trích ra từ thiên Lễ Vận trong Lễ Ký của Khổng Tử: Gồm 1 cặp câu: Ăn uống, trai gái là dục vọng lớn nhất đời người. Chết chóc, nghèo đói là cảnh khổ lớn nhất đời người.

ĐĂNG KÝ RÌNH MÒ

Theo dõi
Thông báo của
guest

1 Bình luận
1
0
Các hạ muốn nói gì thì click đây!x