TAM SINH TAM THẾ – BỒ ĐỀ KIẾP
Chương mở đầu
Dịch (láo): A Tĩnh
#tamsinhtamthe #bodekiep
—
1.
Ba tháng trước, gò Côn Luân xảy ra một trận lửa lớn do chân hỏa trùng sinh của phượng hoàng đốt lên.
Cần biết gò Côn Luân với tư cách thánh cảnh của Thần tộc, là nơi ẩn tu của Thượng thần Mặc Uyên chí cao của Thần tộc, cho dù chân hỏa trùng sinh của phượng hoàng oai lực có lớn, cũng không dễ gì đốt cháy nó được. Ngoại trừ Nữ thần Thủy tổ Ma tộc Thiếu Quán ra, ai cũng thực nghĩ không ra còn có con phượng hoàng nào khác làm được chuyện lớn bằng này.
Thoạt tiên, chúng đệ tử gò Côn Luân đều đoán thế, nhưng Thiếu Quán đã niết bàn vũ hóa được hai mươi sáu vạn năm xa xôi, không thể sống lại, nói chuyện này có liên quan đến Thiếu Quán thì đúng là lạ lùng thay, đến khi lý trí quay về, chúng đệ tử lại nhao nhao phủ định suy đoán này.
Mãi đến khi hừng đông ló dạng, một con phương hoàng trắng khổng lồ xông ra ngoài biển lửa, giang đôi cánh rực rỡ trong ngọn lửa đỏ tươi màu máu, chúng đệ tử gò Côn Luân may mắn thấy được cảnh này bấy giờ mới kinh hoàng mà ý thức được rằng: Hóa ra chuyện này thực sự do Thiếu Quán làm, Thiếu Quán quân vậy mà sống lại, trở về rồi!
Sau khi rời khỏi biển lửa, bạch phượng không chút chần chờ, vỗ cánh bay thẳng về nam.
Chủ nhân gò Côn Luân là Thượng thần Mặc Uyên hớt hải chạy về trông thấy cảnh này, lập tức hóa hình rồng, đuổi rít theo bạch phượng.
2.
Từ thời Bàn Cổ khai thiên, Phụ Thần sáng thế đến nay, đã được bảy mươi hai vạn năm.
Bốn mươi sáu vạn năm trước là thời thần kỷ cũ.
Thời thần kỷ cũ, bốn tộc Thần, Ma, Yêu, Quỷ trên trời dưới đất chinh chiến liên miên. Chia bè, đấu đá, chiến loạn, thù hận lan tràn khắp cả bát hoang. Cuối cùng là Thượng thần Mặc Uyên với tư cách là con trai của Phụ Thần, Thần tộc chính tông đứng ra thống lĩnh chư thiên thần chinh phục Quỷ tộc và Yêu tộc, lại ký hiệp ước phân chia ranh giới với Ma tộc, từ đó kết thúc tình trạng hỗn loạn trời đất này.
Hai mươi sáu vạn năm trước, Thượng thần Mặc Uyên đứng trên đỉnh Cửu Thiên cử hành đại điển phong thần, ban lại thần vị cho chúng thần bát hoang, tuyên bố kết thúc thần kỷ cũ, mở ra thần kỷ mới.
Cùng với sự suy tàn của thần kỷ cũ, rất nhiều Thần Ma cổ đại từng sáng lấp lánh như sao trên vũ đài thần kỷ cũ đều lần lượt ứng kiếp, vùi thân trong lịch sử bụi mờ.
Thần ma có thể bước qua thần kỷ cũ, còn sống đến ngày nay không nhiều, Đông Hoa Đế Quân ở cung Thái Thần trên cảnh trời thứ mười ba có thể xem là một trong số đó.
Đông Hoa Đế Quân là bạn của Thiếu Quán quân.
Vì để tru sát Yêu Tôn do khí đục tam độc hóa thành, mấy năm trước Đông Hoa Đế Quân từng bị thương, tổn hao không ít tiên lực, từ đó về sau năm nào cũng phải vào Nghênh Thư các đóng chặt cửa bế môn điều dưỡng mấy tháng.
Chuyến này vừa xuất quan đã nghe thấy ngay tiên sứ báo rằng, một ngày sau khi Đế Quân bế quan, Thiếu Quán quân trở về, chọn gò Côn Luân làm nơi sống lại, dùng chân hỏa trùng sinh của phượng hoàng cả đời chỉ cháy có một lần đốt non nửa khí đục tam độc đang bị nhốt sau gò Côn Luân, giúp Đế Quân giải quyết một phiền phức lớn.
Không ngờ Thiếu Quán về rồi. Đế Quân cực kỳ kinh ngạc. Thiếu Quán còn trượng nghĩa vậy nữa chứ. Đế Quân cực kỳ cảm động. Thế nên hôm sau, Đế Quân bèn dắt theo tiên sứ dưới quyền đến núi Chương Vỹ nơi Thiếu Quán sở cư, toan ôn chuyện với nàng thuận tiện nói tiếng cảm ơn.
Vào thời thần kỷ cũ hơn hai mươi vạn năm trước, Đông Hoa Đế Quân vào núi Chương Vỹ chẳng những không bị ai cản mà còn có gã hầu Ma trước ngõ đón mừng, ai ngờ lần này Đế Quân lại bị chặn bên ngoài đại trận vàng óng chói chang bảo vệ núi Chương Vỹ.
Đế Quân lấy làm bối rối.
Ngoái đầu lại trông, thấy Thượng thần Mặc Uyên cũng bị cản ngoài đại trận giống hệt như mình.
Đế Quân chủ động bước lên bắt chuyện với Thượng thần Mặc Uyên: “Nghe nói từ khi Thiếu Quán trở về ngươi đã đợi ở nơi này.” Đế Quân quan sát Thượng thần Mặc Uyên từ trên xuống dưới: “Chắc không phải chẳng quản gió mưa đợi ở đây ba tháng ròng mà người ta cũng chẳng thả cho vào đâu nhỉ?”
Thượng thần Mặc Uyên hỏi ngược Đế Quân: “Chẳng phải ngươi cũng không vào được à?”
Đế Quân nhún vai: “Ồ, ta không sao, ta không để ý. Còn ngươi?”
“…”
Thượng thần Mặc Uyên không muốn trả lời câu hỏi này, đồng thời cũng muốn đánh người một tẹo.
3.
Cổ thần quay về, với chúng thần chúng ma trong tứ hải bát hoang mà nói, cũng chẳng phải là chuyện gì mới mẻ. Dù sao cái vị Thượng thần Mặc Uyên từng vì giúp bát hoang không bị diệt vong, dùng nguyên thần tế chuông Đông Hoàng bảy vạn năm trước, lẽ ra phải triệt để quy tiên mà hơn hai trăm năm trước còn quay về được, thì cho dù có là thần ma cổ đại nào vũ hóa lâu hơn quay về cũng có gì đáng để kinh ngạc lạ lùng đâu?
Nhưng ai nấy đều không có cách gì mà giữ bình tĩnh nổi, dù sao một trận lửa lớn ở gò Côn Luân có thể thoắt chốc mang về cả hai vị thần ma cổ đại kia mà. Quang Thần Tổ Thị thường niên ẩn cư lánh đời, ngoại trừ mấy câu ghi chép trong sách sử ra, hậu thế gần như không có bất cứ truyền thuyết nào về nàng, thì cũng thôi đi; nhưng Thiếu Quán quân quy tiên hơn hai chục vạn năm trước lại là người có độ thảo luận khá cao, nên ai nấy đều vô cùng quen thuộc.
Thiếu Quán vì cứu tộc Người mà vũ hóa, hơn nữa còn vũ hóa vào trước đêm Thượng thần Mặc Uyên phong thần trên đỉnh cửu thiên, mở ra thần kỷ mới.
Đến nay, tộc Người tuy rằng bình an vô sự độc cư trong trăm vạn phàm thế bên ngoài bát hoang, nhưng trong thời thần kỷ cũ, bọn họ vẫn sống quần cư trong bát hoang cùng với bốn tộc Thần, Ma, Yêu, Quỷ.
Cuối thời thần kỷ cũ, bốn tộc Thần Ma Yêu Quỷ chinh chiến không ngơi, tộc Người bởi vì nhỏ yếu, không có khả năng tránh họa mà suýt chút bị diệt tộc trong cuộc chiến kéo dài mười mấy vạn năm hơn. Chính Thiếu Quán đã phải trả cái giá niết bàn vũ hóa đưa tộc Người đến trăm vạn phàm thế bên ngoài tứ hải bát hoang, giúp họ giữ được huyết mạch, tiếp diễn sự sống.
Đây chính là một truyền kỳ.
Mà chỗ kỳ diệu nhất trong câu chuyện vĩ đại này chính là, Thiếu Quán quân tạo ra thế cục này hoàn toàn không thuộc Thần tộc nhân dũng chánh thiện. Nàng là thủ lĩnh Ma tộc.
Trong thời chiến loạn mạng người như cỏ rác, kẻ ôm lòng từ bi thương xót tộc Người nhiều nhất, vì để bảo vệ tộc Người tiếp tục tồn tại mà không tiếc thân mình lại là một vị Ma Tôn, đây chính là chuyện khiến cho bốn tộc Thần, Ma, Quỷ, Yêu đều không sao tin nổi, kinh ngạc có thừa.
Thiếu Quán chính là một câu đố khó giải, thậm chí không có lời giải.
Hơn hai mươi vạn năm từ đó về sau, chuyện liên quan đến nàng truyền lan khắp bốn biển.
Trình độ giáo dục phổ cập trong thế giới thần tiên tứ hải bát hoang cũng không cao là mấy, có nhiều Thần, Ma chưa đọc sách lần nào. Về lịch sử hồng hoang hơn hai mươi vạn năm trước, chúng chỉ nửa hiểu nửa không, ngay cả năm xưa Phụ thần sáng thế kiểu gì còn không nắm rõ được, nhưng phần đông trong số chúng lại có thể kể được ít nhất một truyền kỳ có liên quan đến Thiếu Quán.
Truyền thuyết nói khi Bàn Cổ mới vừa tịch diệt, cái trứng phượng hoàng thai nghén ra Thiếu Quán quân bèn xuất hiện nơi núi Chương Vỹ mà Ma tộc quần cư…
Truyền thuyết nói trong người Thiếu Quán quân có nửa là ma trạch nửa là tiên trạch, là cơ thể nửa thần nửa ma hiếm thấy, có thể chọn làm Thần cũng có thể chọn làm Ma, nhưng Thiếu Quán quân lại không vừa mắt Thần tộc, mới vừa hiểu chuyện đã chọn làm Ma rồi…
Truyền thuyết nói trong chúng thần tiên Hồng Hoang, người Thiếu Quán quân không vừa mắt nhất trên đời phải kể đến con trai của Phụ Thần là Thượng thần Mặc Uyên. Trước kia hai người học cùng lớp, lúc học chung đã gây thù chuốc oán đậm sâu…
Truyền thuyết nói…
Những truyền thuyết này có cái không sai, có cái sai không chẳng biết.
Tuy rằng Thiếu Quán quân là thủ lĩnh Ma tộc, nhưng nàng đích thực không phải Ma tộc đơn thuần, cơ thể nàng có nửa là bạch trạch nửa là huyền trạch, có thể nói là không phải Thần cũng không phải Ma, cũng có thể nói là Thần, cũng là Ma.
Thần tộc đời sau thích gọi Thiếu Quán là thần Thiếu Quán hơn bởi vì nàng là đệ tử đắc ý của Phụ Thần sáng thế, kế thừa y bát của ngài, là vị thần sáng thế cuối cùng được thiên đạo giáng xuống thế gian.
Còn Ma tộc lại gọi quen là Ma Tôn Thiếu Quán, bởi vì nàng là vật tổ của chúng, cũng là chí tôn của chúng. Nàng là vị Ma Tôn đầu tiên cũng là Ma Tôn duy nhất thống nhất Ma tộc trong loạn thế, giúp Ma tộc ngang hàng sánh vai với Thần tộc mạnh mẽ. Thời đại Thiếu Quán còn sống chính là thời đại nhất thống cực kỳ ngắn ngủi của Ma tộc. Sau khi Thiếu Quán vũ hóa, Ma tộc mau chóng chia rẽ trở lại, từ đó về sau hơn hai mươi sáu vạn năm, cũng chưa từng có ai có thể tiếp tục thống nhất Ma tộc thêm một lần nào mà được tôn thờ bái lạy.
Thế nên cũng chẳng lạ lùng gì khi Thiếu Quán quay về mà có thể khiến bốn tộc Thần, Ma, Yêu, Quỷ ùn ùn kéo đến.
Nhưng những tiểu thần, tiểu ma, tiểu quỷ, tiểu yêu đến núi Chương Vỹ triều kiến thực sự không ngờ lại đụng phải Thượng thần Mặc Uyên ở nơi này.
Thượng thần và Ma tôn trong truyền thuyết hình như không có giao tình gì đặc biệt, nhất định không phải tới tìm Ma tôn ôn chuyện đâu, thế ngài đến đây làm gì? Chúng tiểu thần, tiểu ma, tiểu yêu, tiểu quỷ sục sôi thảo luận.
Một tiểu yêu rề rà đến muộn mang theo một tin tức lớn: “Mấy người nghe nói gì chưa, hóa ra trận lửa lớn ở Côn Luân vừa rồi chính là do Ma tôn Thiếu Quán đốt đó nhé! Nghe nói Ma tôn mới vừa tỉnh dậy thì đã trút hết phẫn nộ thiêu trụi gò Côn Luân của Thượng thần! Ây da! Quan hệ của hai người đúng là sách nói chả sai, cực kỳ tệ hại! Đúng không, có nhìn ra không,“ Tiểu yêu chỉ về nơi xa, “Nghe nói đại trận bảo vệ này Ma tôn dựng lên vì muốn ngăn cản Thượng thần, bởi vì ngài biết Thượng thần sẽ tới tìm mình tính sổ đó!”
Tiểu yêu có tính cảnh giác cao, lo trước ngó sau khuyên nhủ chúng Thần, Ma, Yêu, Quỷ: “Cũng không biết trận pháp bảo vệ này có thể ngăn Thượng thần được mấy giờ, hai vị này mà đánh nhau thật thì tai hại vô cùng nhé! Chúng ta đứng gần thế này, thế nào cũng bị liên lụy cho coi! Chi bằng chúng ta đứng ra xa chút đi!”
Chúng tiểu ma, tiểu yêu rộ lên một hồi, cảm thấy đứng xa chút có khi cũng chẳng an toàn lắm, bèn thấp thỏm không yên lạy chào núi Chương Vỹ mấy cái rồi cuống quýt chạy đi.
Không đến nửa ngày sau, ngoài núi Chương Vỹ ồn ào náo nhiệt hơn ba tháng trời cuối cùng cũng yên tĩnh hẳn.
Duy chỉ có vị Tôn thần địa vị cao quý của Thần tộc vẫn trước sau như một, lặng lẽ như u lan núi vắng chờ đợi bên ngoài.
4.
Hoa Phục Sinh còn được gọi là hoa Bà Sư Già, là một loại hoa chỉ nở rộ vào mùa mưa.
Mùa mưa ở Nam Hoang bắt đầu vào tháng Mơ [1] đầu hạ, kết thúc vào giữa thu trăng rằm, suýt soát bốn tháng.
Ngày Thiếu Quán về đến núi Chương Vỹ, Nam Hoang giáng xuống trận mưa mùa hạ đầu tiên, hoa Phục Sinh khắp núi lặng lẽ khai hoa trong cơn mưa mùa hạ, trản hoa ken nhau che kín phiến lá nõn nà, tụ thành một biển hoa trắng xóa miên man bất tận.
Mặc Uyên lặng lẽ chờ bên biển hoa này bốn tháng.
Bốn tháng, cửa núi Chương Vỹ trong biển hoa chưa từng mở lấy một lần.
Mùa mưa qua đi, đêm hoa Phục Sinh úa tàn, Mặc Uyên rời khỏi núi Chương Vỹ.
5.
Tại sao Thiếu Quán quay về bèn đóng núi không chịu tiếp ai, không ai biết cả. Nhưng khắp cả tứ hải bát hoang đều âm thầm quan sát núi Chương Vỹ, thậm chí có Thần, Ma còn lén lút đánh cược, cược xem Thiếu Quán khi nào dở bỏ đại trận bảo vệ núi Chương Vỹ mà mở cửa núi ra, và ai, sẽ có thể là người đầu tiên Thiếu Quán bằng lòng gặp mặt sau khi quay lại.
Cuối cùng chính Thiên tộc Tam hoàng Tử – Liên Tống quân thắng trận đánh cược này.
Tháng thứ năm sau khi Thiếu Quán quay về, người trở về cùng lúc với Thiếu Quán là Quang Thần Tổ Thị được Liên Tống quân tận tình săn sóc cuối cùng cũng nuôi dưỡng bình phục tiên thể, có thể đi xa.
Thần Tổ Thị chân đạp mây lành, bay đến Nam Hoang, lúc nàng đáp xuống Chương Vỹ, đại trận bảo vệ núi Chương Vỹ cao vút tầng mây bất ngờ biến mất.
Tổ Thị chính là vị khách đầu tiên được đón vào núi Chương Vỹ trong năm tháng vừa qua, cũng là người duy nhất.
Sâu thẳm ma sơn, sương mây mờ tối, sương mây u tịch trùm lên một đạo tràng thinh lặng. Đạo tràng rộng rãi được huyền ngọc tạo thành, trong đạo tràng chẳng có vật gì trang trí ngoài một cái cây Bồ Đề khổng lồ vươn lên từ khối ngọc, táng cây như có phướn trời, phủ lên đạo tràng.
Đạo tràng tên Cự Bồ Đề, sử sách hồng hoang cũng tốn nhiều bút mực về nó.
Bước vào đạo tràng, Tổ Thị chăm chú nhìn bên dưới táng cây bồ đề cực lớn.
Gần gốc cây khổng lồ có đặt một chiếc chiếu ngọc, trên chiếu ngọc có bày cái ghế ba chân, cô gái áo trắng tay cầm quyển sách, ngả người trên ghế cụp mắt đọc. Trong núi lạnh lẽo, cô gái gác chân lên một tấm thảm bằng phẳng mỏng manh được hoa phục sinh dệt thành, ngón tay thon dài lúc có lúc không gõ lên gáy sách, dáng vẻ lười nhác. Nhưng loại lười nhác này, cũng là loại lười nhác ung dung, dù lơ đãng chỉ một động tác thôi cũng khiến người ta thích mắt. Độc đáo thế này, chính là Thiếu Quán trong ký ức của Tổ Thị.
Tổ Thị bước lên hai bước.
Nghe thấy tiếng bước chân nàng đến, người tựa mình trên ghế đọc sách chậm rãi cất lời: “Cô đến rồi.”
“Tôi đến rồi.” Tổ Thị đáp, rồi ngừng một lát, nói, “Xin lỗi, để cô chờ lâu như vậy.”
6.
Phụng Hành là Ma sứ chưởng sự của núi Chương Vỹ. Chuyện đầu tiên Thiếu Quán làm sau khi quay về chính là đốt cháy khí đục tam độc của gò Côn Luân, chuyện thứ hai làm chính là gọi Phụng Hành tỉnh dậy.
Phụng Hành quả thực cũng không phụ lòng mong đợi của Thiếu Quán, vỏn vẹn năm tháng mà đã trùng tu trang hoàng cả núi Chương Vỹ bỏ hoang hơn hai mươi vạn năm đến ngăn nắp đàng hoàng.
Hôm nay Tổ Thị vừa bước vào cửa núi Chương Vỹ, Phụng Hành đã phát giác ngay. Khách quý đến nhà, Phụng Hành đích thân pha trà. Xét cho cùng, Phụng Hành biết chuyến này Tổ Thị đến hẳn là để thỉnh giáo Thiếu Quán về thiên khải, Thiếu Quán từng nhắc với gã như thế.
Nhưng khi Phụng Hành bưng trà đến, vừa muốn vào trong đạo tràng thì tình cờ cuộc đàm thoại giữa hai người xông vào đôi tai nghe xa nghìn dặm của gã, hình như cũng không liên can gì thiên khải lắm, mà cũng chẳng biết hai người đã bàn luận xong cái chủ đề này chưa hay như nào.
Phụng Hành nhấc chân.
Đạo tràng huyền ảo, truyền ra chất giọng trong trẻo lạnh lùng của Tôn Thượng nhà gã, tuy ngữ điệu bình hòa, nhưng gã nghe ra một chút ngượng ngùng trong đó.
“Ban đầu lúc ở Cô Dao, cô nói, chàng vì tôi mới đóng cửa Nhược Mộc, cũng vì tôi mới nhất thống Thần tộc trong vòng bảy trăm năm, tôi không hề phản bác, bởi vì sâu tận đáy lòng, tôi cũng mong chàng như vậy. Nhưng sự thật không phải như vậy, chàng không phải vì tôi, mà vì đạo của chàng, cũng là vì Phụ Thần.
“Ôi, thực ra chàng chẳng thích tôi là mấy. Hai chúng tôi không phải như cô nghĩ đâu.
“Aiz, sớm biết tôi sẽ quay về, lúc ấy ở Cô Dao đã không nói xiêng nói quàng với cô và Tạ Minh. Nếu vậy cô cũng không đến nỗi nói những câu ấy với chàng… Hôm nay, hình như hơi khó xử lý rồi.”
Tổ Thị như bị làm cho bối rối, hạ giọng nói: “Nhưng Mặc Uyên…”
Phụng Hành hơi bị khó xử, không biết nên bước lên hay là bỏ đi, đương lúc chần chờ, Thiếu Quán đã nhìn thấy gã.
“Bỏ đi, trà đến rồi, uống trà trước đã.” Thiếu Quán ngắt lời Tổ Thị.
Nói là uống trà trước, nhưng mãi đến khi uống xong trà, Tổ Thị từ biệt rồi đi, hai người cũng không tiếp tục chủ đề vừa nãy nữa.
Vào đêm, Thiếu Quán nghỉ ngơi trong đạo tràng.
Lúc nửa đêm, trong núi chợt đổ cơn mưa, Phụng Hành lo đạo tràng lạnh lẽo, bèn thắp đèn đi đến, không ngờ Thiếu Quán vẫn còn chưa ngủ mà đang chắp tay sau lưng đứng dưới phướn trời, dõi mắt nhìn vào màn mưa, không biết đang nghĩ cái gì.
Phụng Hành khe khẽ thở dài một tiếng.
—
[1] Cây Mơ (Mai, Mận), nguyên văn là “mai nguyệt”, cũng tức là tháng tư đầu hạ, gọi thế vì tháng này là mùa mơ chín.

Wow, Đường Thất bắt đầu ra truyện Bồ Đề Kiếp rồi à, không biết phải chờ bao nhiêu năm mới xong đâY? Cám ơn bạn nha.
Bả kêu viết được 2/3 quyển 1 rồi :v. Tạm thời cho đăng 4 ngày/chương. Còn bả định viết bao nhiêu quyển, khi nào xong thì cũng không chắc lắm =))
chờ được bộ sinh liên thì bồ đề kiếp có là gì, nguyện đứng đây đợi full
cuối cùng cũng đã đến, không biết lần này cổ sẽ dài ra bao nhiêu đây, tuy nhiên vẫn thấy rất đáng để hóng.