MINH GIỚI
Chương 20: Kết thúc, là một khởi đầu khác
Dịch (láo): A Tĩnh
—
Nếu như ngày hôm đó không đến, Hồng Khúc cứ tưởng rằng bản thân mình sẽ vĩnh viễn ở lại Minh giới.
Nhưng ngày đó đến rồi. Tình huống ban đầu khiến cho chúng quan viên Minh giới hết sức ngạc nhiên, tình trạng bất thường tiếp theo sau càng khiến bọn họ đứng ngồi không yên nổi.
Thế nên, dưới tình huống vạn năm chưa xảy ra lấy một lần, hội nghị quan chức cấp cao của hai giới Thiên – Minh gấp rút được mở ra.
— Thiên đình – Hội nghị lãnh đạo hai giới Thiên – Minh —
Thiên Đế xưa nay luôn là người không chút vướng bận, thỉnh thoảng tỏ ra bận vô cùng bận làm màu, cũng chỉ để hưởng ứng dư luận, khuấy động không khí làm việc cho toàn thể thiên đình. Hôm nay, chúng thần tiên cuối cùng cũng lĩnh hội được: Hóa ra lúc Thiên Đế bệ hạ thực sự u sầu, sẽ có thần thái bồn chồn lo lắng thế này đây.
”Chư vị đồng liêu…” Thiên Đế trầm giọng, như thể đã thấy con đường âm u phía trước, “Hôm nay chúng ta tề tụ lại đây, là để thảo luận tương lai của nhân loại. Chủ đề này không phải hoàn toàn không dính líu tới chúng ta, bởi vì vấn đề nghiêm trọng bậc này nếu để loài người tự mình suy xét, vậy khỏi phải nghi ngờ toàn bộ đều xôi hỏng bỏng không… Ta không muốn giải thích dài dòng, mời mọi người nghe Diêm La đại vương phát biểu.”
Mở màn như này thực không giống với phong cách của ông — Xưa nay Thiên Đế có ngắn gọn vứt sân khấu cho người khác như thế bao giờ — Coi bộ là đã có chuyện khủng khiếp gì xảy ra thật rồi. Chúng thần tiên vô cùng sợ hãi, láo nháo ngồi thẳng lưng lên, xốc lại mười hai phần tinh thần, chỉ e trong tình huống quan trọng như này mà không tỏ ra tập trung cao độ, ắt sẽ trở thành phản diện điển hình. Lại nói, hội nghị long trọng bậc này đương nhiên không thiếu được mấy trăm cái ống kính ghi hình kỷ niệm chúng quan viên, nếu như ngồi giữa đám đồng liêu trăm phần tập trung tinh thần xung quanh mà bị ghi lại hình ảnh ỉu xìu uể oải, đúng là quá mức tổn tại hình ảnh của mình.
Huyền Quang đứng dậy, không nói lời nào đã mở ngay máy chiếu lên, ánh mắt của mọi người đều dồn vào hình ảnh cực lớn đó — Chấp sự bốn điện mặt ủ mày chau xuất hiện trong vầng sáng, tay nâng một chồng bùa nhàu nhàu nhĩ nhĩ.
Chuyện gì thế nhỉ? Chúng thần tiên dáo dác nhìn nhau: Lẽ nào Minh giới không đủ kinh phí, không làm được bùa phong ấn hồn phách mới chăng? Ồ, nói không chừng hôm nay mở họp chính là để thảo luận vấn đề vay vốn.
”Các vị, ta nghĩ mọi người đều đã biết, nhiệm vụ của bốn điện Minh giới chính là tẩy sạch lưu luyến thâm căn cố đế trong linh hồn.” Huyền quang ấn nút “tạm dừng”, bước qua một bên chừa chỗ, “Bốn vị này chính là Chấp sự của bốn điện. Thứ họ nâng trong tay chính là bùa phong ấn lưu luyến của con người. Xin chú ý nhìn quý cô Nguyên Hồng Khúc của điện Phất Thủy thị phạm cách thức làm việc cho tất cả mọi người xem.” Huyền Quan ấn nút “phát”, hình ảnh bắt đầu chuyển động — Hồng Khúc dùng hai ngón tay hết sức cẩn thận nhặt lấy một lá bùa, cầm cục tẩy lên, nhẹ nhàng chà lên lá bùa, lá bùa lập tức vỡ ra thành giấy vụn…
”Ớ —” Chúng thần tiên kinh ngạc thốt ra thành tiếng. Xem ra chuyện không hề đơn giản như mọi người đã nghĩ — Không biết có bao nhiêu phải người thua sấp mặt trong ván cược “chủ đề dự họp” lần này đây.
Huyền Quang nghiêm túc nói: “Như mọi người đã thấy, những lá bùa này hiện nay đã không có cách gì xử lý được nữa. Chuyện thế này xảy ra ở Minh giới càng lúc càng nhiều, tám trăm hồn phách tiếp nhận gần đây gần như tan tành hết cả… Một tháng này, số hồn phách khỏe mạnh có thể đi đầu thai mà Thập Điện Diêm Vương sàng lọc được chỉ đếm trên đầu ngón tay, Minh giới đã mở mấy chục cuộc họp thảo luận vấn đề này rồi. Qua phân tích sơ bộ, bọn ta kết luận là: Hồn phách của tuyệt đại đa số con người trải qua nghìn vạn lần luân hồi, vô số lần được Minh giới xử lý, đã yếu ớt cực kỳ. Đây là hiện tượng mới chưa từng xảy ra trước đây. Biện pháp xử lý qua bước đầu thảo luận chính là thay đổi cách thức xử lý hồn phách của bốn điện, bảo lưu những hồn phách này. Nhưng cải cách như vậy cũng không phải biện pháp triệt để có ý nghĩa xử lý những linh hồn đó, vì nội tâm bọn chúng vẫn còn ô uế — Cứ tiếp tục như thế sẽ tạo thành tuần hoàn ác tính khỏi phải nghi ngờ, hồn phách của con người sẽ càng lúc càng sa đọa…”
Thiên Đế trầm giọng tiếp lời: “Theo thống kê một tháng nay, số lượng trẻ em sinh ra ở cõi người rất ít người khỏe mạnh… Không có hồn phách đầu thai, những thai nhi vừa mới hình thành còn chưa có linh hồn chết lưu vô cớ, cho dù có sinh ra, cũng sẽ đần độn không có ý thức…”
Tình huống này đúng là mới mẻ rồi. Chúng thần tiên hạ giọng chụm đầu ghé tai, trao đổi ý kiến với nhau. Không khí cả một cuộc họp bắt đầu nặng nề, Thiên Đế hít một hơi, đau lòng tuyên bố: “Kết quả tính toán sơ bộ cho thấy: Cứ tiếp tục như vậy, loài người sẽ diệt vọng! Ta hi vọng được nghe đôi lời ý kiến của chư vị — Mọi người cho rằng chuyện này cần chúng ta nhúng tay vào không?”
”Đương nhiên!” “Chúng ta không thể ngồi im không quản được!” “Nghĩ cách đi nào!” Chúng thần ma náo động hẳn ra.
Cho dù từ rất lâu, rất lâu trước đây con người đã không còn tin vào sự tồn tại của thánh thần, nhưng thánh thần vẫn mãi không thể bỏ mặc con người được.
”Ta biết,” Thiên Đế tỏ ý bảo mọi người im lặng, nói, “Chư vị ngồi đây đại đa số đều từng luân hồi ở nhân gian, ngay cả ta cũng không ngoại lệ, thế nên ai nấy đều có tình cảm đặc biệt với con người… Nếu như ta có một cách có thể cứu được những linh hồn ô uế, phải chăng chư vị đều tình nguyện làm theo?”
”Xin cứ nói!” Trăm miệng một lời hồi đáp khiến thiên đình hơi hơi chấn động.
”Sau khi ta và Huyền Quang thương lượng, chỉ nghĩ ra một cách duy nhất. Đó chính là…” Thiên Đế bỗng nhiên do dự, nói: “Linh!”
”…Linh?” Chúng thần hít sâu, giây phút trầm mặc ngắn ngủi xuất hiện.
— Linh, quả thực là một biện pháp hay, nhưng mà…
”Linh hồn, vốn dĩ chính là gồm ‘linh’ và ‘hồn’ tách biệt. Đời sau sinh ra do con người phối ngẫu hoài thai, sẽ sở hữu ‘linh hồn’. Mà con cái giữa thần và người sẽ sở hữu ‘linh’ cực kỳ mạnh mẽ. Thiên Đế hơi gật đầu, tiếp tục nói: “Kẻ sở hữu thần lực mạnh mẽ và linh hồn thuần khiết như chúng ta đầu thai, để lại huyết mạch thuần khiết trên cõi người, sẽ giúp phần ‘linh’ thuần khiết được đời đời truyền lại ở nhân gian. Ở đây ta có một tờ giấy ‘linh’ đặc thù, người nào sở hữu linh hồn mạnh mẽ nhất, sạch sẽ nhất trong chúng ta cầm lên sẽ khiến nó biến thành màu đỏ… Ta sẽ phân phát cho mọi người loại giấy này. Giấy của ai biến thành màu đỏ, ta hi vọng người ấy có thể suy xét cho tương lai của thế giới, mà đến nhân gian!”
Huyền Quang bất an quét mắt nhìn chúng thần tiên đang ngồi: Bọn họ không ai lên tiếng nữa. Yêu cầu của Thiên Đế là bắt bọn họ phải từ bỏ thành quả nghìn năm tu hành, trở lại phàm trần mà bọn họ đã nỗ lực từ bỏ… Bọn họ, có chịu không?
Ngày đó, vô số giấy linh được phát cho tất cả thần ma trên trời dưới đất… Chốc lát sau, nghi hoặc của Huyền Quang bị đánh sập hoàn toàn.
Các vị tiên cầm tờ giấy hóa đỏ đều không chút do dự chạy đến Diêm La bảo điện, bước vào lục đạo luân hồi. Ngay cả tiên nhân không cầm mảnh giấy hóa đỏ, cũng yêu cầu được đến nhân gian, giúp mọi người một tay — Bồng Lai tiên sơn có năm trăm tiên nhân cầm mảnh giấy không hóa đỏ liên hợp thỉnh nguyện, bằng lòng vứt bỏ thể xác bất lão bất tử, đầu thai đến nhân gian; Minh giới có mấy chục quan viên bằng lòng chịu đựng nổi khổ luân hồi…
Hôm đó, Huyền Quang trốn bên trắc điện của bảo điện Diêm La, không muốn ai thấy mình cảm động đến rơi nước mắt.
— Điện Phất Thủy –
Băng Huyên trợn mắt nhìn tờ giấy hóa đỏ, lặng người – Tờ giấy đỏ đó, được nắm trên tay Hồng Khúc… Hai người trầm mặc không biết đã được bao lâu rồi.
Cuối cùng, Hồng Khúc thở dài, trở lại vẻ nhí nha nhí nhố hằng ngày, vò vò đầu nói: “Ai da — Không ngờ tôi lại là một trong những người sở hữu hồn phách thuần khiết nhất, mạnh mẽ nhất trong chúng thần tiên…”
Băng Huyên tức thì không phục kêu lên: “Tóm lại là tôi không tin, giấy của tôi vậy mà vẫn trắng!” Cô cướp tờ giấy của Hồng Khúc, tờ giấy đó tức thì trắng ra.
”Cái này có gì hay mà cướp!” Hồng Khúc giật tờ giấy về. Tờ giấy trong tay cô lại biến ra màu đỏ.
Hồng Khúc lắc lắc đầu, cầm theo tờ giấy kia bước ra ngoài cửa, “Hết cách, Băng Huyên, chúng ta nói lời ‘tạm biệt’ thế này thôi!”
Còn chưa bước được một bước, Hồng Khúc đã bị Băng Huyên kéo lại. “Về đây!” Băng Huyên mặt mày trắng bệt lạnh lùng hét lên: “Cô có biết mình đang đi đâu không hả?”
”Ấy—?” Hồng Khúc ngơ ngác nhìn Băng Huyên, đáp: “Thì bảo điện Diêm La chứ đâu! Không phải tất cả những người cầm được tờ giấy đỏ đều phải đến đó báo danh à? Đừng lo, cái này tôi chưa nhầm được.”
”Đừng lấy lệ với tôi!” Băng Huyên đẩy vai Hồng Khúc một cái, cúi đầu, giọng nói càng lúc càng nhỏ: “Cô phải đến nhân gian. Cô phải đi đầu thai… Đừng đi mà!”
”Không được!” Hồng Khúc mỉm cười, thản nhiên nói: “Tuy rằng cũng không nỡ thật… Nhưng mà, ít nhiều gì tôi cũng có tinh thần trách nhiệm mà! Trước khi cầm tờ giấy này, tôi đã thề với bản thân: Nếu như nó hóa đỏ, tôi quyết sẽ không mượn cớ, nhất định đến nhân gian…”
”Cô không được đi!” Băng Huyên bướng bỉnh ngắt lời cô, vẫn nhất mực cúi đầu không nhìn Hồng Khúc, nói: “Huyết mạch của điện Phất Thủy trên nhân gian từ đời con cháu cô thì đã đứt hẳn rồi — ai thay cô được? Công việc ở đây nhiều thế này… Nếu cô có tinh thần trách nhiệm thì ngoan ngoãn ở lại đây đi!”
Hồng Khúc bất đắc dĩ nghiêng đầu nghĩ ngợi, “Sau khi Bạch Tranh đi, Diêm La đại vương chẳng phải đã khắc thêm một ‘hỏa ấn’ mạnh mẽ vào lòng bàn tay của thư ký cô ấy à? Hình như có thần ấn đó, quan viên cấp bậc thư ký cũng có thể đảm đương nhiệm vụ. Xem ra nơi này đành phải tạm thời giao lại cho cô rồi. Trong két của tôi còn nhiều cục tẩy lắm… May mà khoảng thời gian này không bận quá… Linh hồn của con người vốn không cần xử lý, đại đa số đều vứt đi.”
”Tôi làm không được!” Băng Huyên cố chấp phản bác, “Từ sau khi Phất Thủy công đời đầu trốn đi, Diêm La đại vương đương chức cũng hi vọng dùng cách thức này, giúp tôi tạm thời thay Phất Thủy công. Nhưng sức mạnh của tôi không thể so với hậu nhân của Long tộc! Cho nên đại vương mới khắc thêm ‘thủy ấn’ vào lòng bàn tay của Kiếp Hỏa cơ… Bây giờ không có ứng viên chính thức cho chức Kiếp Hỏa cơ, Hiểu Úy chỉ đành miễn cưỡng thay mặt xử lý việc của điện Kiếp Hỏa, còn cô thì muốn vứt điện Phất Thủy đi?”
”Ai da, đừng thiếu lòng tin với bản thân thế chứ! Mấy nghìn năm nay của cô có phải ăn ở không đâu.” Hồng Khúc vuốt tóc Băng Huyên, “So với Băng Huyên của mấy nghìn năm trước, cô đã mạnh hơn không phải chỉ một hai phần! Hơn nữa tôi sẽ về nhanh thôi!”
”Cô biết là, trong từ điển của tôi, ‘nhanh thôi’ đồng nghĩa với ba giây mà!” Băng Huyên ngẩng đầu giận dữ hét vào mặt Hồng Khúc, nhưng hai mắt đã ngập nước rồi.
”Cái gì? Biến thành ba giây hồi nào vậy? Vốn dĩ là một phút mà… Có điều, cảm ơn cô đã khóc vì tôi…” Khóe môi Hồng Khúc nhếch lên chua xót, vươn tay mau mắn vỗ nhẹ lên đầu Băng Huyên.
Băng Huyên thoắt chốc cảm thấy nặng nề. “Hồng…” Đôi mắt mơ màng của Băng Huyên quét qua Hồng Khúc, rồi không nói gì thêm được nữa.
Hồng Khúc nhẹ nhàng đặt Băng Huyên đã ngủ say tựa mình lên chiếc ghế rộng lớn, chầm chậm rời khỏi điện Phất Thủy.
”Vốn là muốn nói lời từ biệt với mọi người…” Hồng Khúc cười gượng: “Mà thôi bỏ đi!”
Hồng Khúc nhìn điện Phất Thủy dưới ánh mặt trời, nước mắt sáng lấp lánh trong tia nắng rực rỡ của Huyền Quang.
”Tạm biệt! Điện Phất Thủy của tôi…”
.
”Hồng Khúc?!” Huyền Quang khó lòng tin được nhận lấy mảnh giấy đỏ Hồng Khúc đưa cho.
”Chính tôi còn không tin nổi sự thật này mà!” Hồng Khúc cười gượng gạo.
”Cô cũng phải đi à…” Huyền Quang nhíu mày cụp mắt.
”Này thì có gì mà đau khổ?” Có mấy người từ sau lưng Huyền Quang bước ra, chính là Thiên Đế và Hi Hà!
”Hai vị bệ hạ!” Hồng Khúc ngạc nhiên trợn mắt, “Hai người cũng phải đi đầu thai?”
”Thì có gì kỳ lạ? Bọn ta cũng cùng đi.” Tám vị thần Mặt Trời bưng chén trà khoan thai bước ra từ điện kế bên Diêm La ngọc điện. Bên cạnh Xích Miện còn có cô con dâu duy nhất của Thiên Đế và Thiên Hậu – Linh Tuyết Diễm. Dường như vào giây phút sinh tử cận kề, bọn họ cũng phải uống trà phiếm chuyện hưởng thụ tới giây phút cuối cùng mới chịu… “Đời người chẳng qua chỉ như một chớp mắt — Chẳng qua chỉ là tạm chia xa. Sẽ gặp lại nhau nhanh thôi mà! Dù sao bọn ta ở thiên đình cũng rảnh rỗi sinh nông nổi, cứ xem như đây là một kỳ nghỉ, đến nhân gian khảo sát, học tập, tích lũy kinh nghiệm xã hội là được!”
Sự xuất hiện của Linh Tuyết Diễm khiến Hồng Khúc khó nén nổi một phần kinh ngạc, “Ngay cả ngài cũng đi đầu thai à?” — Linh Tuyết Diễm là một người có tính tự tôn rất cao, sau khi cô và Xích Miện đại hôn, cô cũng không đòi Thiên Đế ghi tên mình vào tiên lục, thế nên đến giờ vẫn chỉ là một hồ yêu ma thú — Tuy rằng sở hữu thần lực mạnh mẽ, nhưng dù sao cũng không thể cùng con người hoài thai một ‘linh’ mạnh mẽ được.
”Thần lực của ma thú không thể sánh được với thần tiên. Nhưng con của ma thú và người cũng có thể sở hữu hồn phách mạnh mẽ, tuy rằng không sạch sẽ như ‘linh’, nhưng nếu như là con của tôi và Xích Miện điện hạ, tuyệt đối càng xuất sắc hơn cả ‘linh’.” Linh Tuyết Diễm đỏ mặt, nói: “Chính sách lần này rất đặc biệt. Trong mười tám tầng có rất nhiều tù nhân sở hữu linh hồn thuần khiết đều có thể mượn cơ hội này đến nhân gian hít thở không khí, thuận tiện giúp con người một tay. Ví như…” Cô chỉ lên bậc thềm của điện ngọc Diêm La.
Trên bậc thềm cao nhất có một chàng trai lẳng lặng đứng im. Không biết người ấy đã xuất hiện ở đây từ bao giờ, người ấy không hề tham gia cuộc thảo luận sôi nổi này, tựa như y hoàn toàn không phải đến báo danh, chỉ lặng lặng suy tư như người ngoài cuộc.
”Ông tổ!” Hồng Khúc lập tức nhận ra hình bóng hờ hững đó, mỉm cười chào hỏi, “Thật thú vị quá — Chấp sự đời đầu tiên và đời cuối cùng của điện Phất Thủy cùng đi đầu thai!”
Tịnh Trạch bình thản nhìn lướt qua Hồng Khúc, rồi lại chìm trong tâm sự của mình.
”Ông vẫn lạnh lùng thế à, Tịnh Trạch.” Một bóng người được trùm trong lụa trắng xuất hiện bên cạnh y, vỗ vỗ lên vai y, “Mong là khi đầu thai không phải đụng mặt ông — Tôi rầu nhất là phải ở chung với người vô tổ chức vô kỷ luật đó.”
”Đi mà yêu sách với Diêm La đại vương, hắn sẽ không làm trái ý muốn chị cả mình đâu.” Tịnh Trạch lạnh lùng nhìn Biện Thành vương.
”Ca ca! Ca ca… Lâu rồi không gặp!” Tử Di nhảy ra từ điện Thanh Hư, kéo tay Tịnh Trạch, thân thiết hỏi: “Anh phải đến nhân gian thật à? Tuy rằng em mong anh rời khỏi tầng mười tám… Nhưng mà, không phải anh từng nói, cõi người không có gì đáng cho anh lưu luyến ư…”
Từ nét mặt của Tử Di, Tịnh Trạch biết ngay — Tử Di không cầm được tờ giấy đỏ. Y lặng lẽ nhìn Tử Di, rồi nói: “Tuy là không có, nhưng anh muốn đi tìm thử xem. Anh không nên một mực trốn trong nhà giam âm thầm hối hận nữa. Có lẽ, làm chút chuyện gì đó mới là biện pháp giải thoát.”
”Xem ra cỏ Vong Ưu của chị ông có tác dụng rồi!” Xích Miện cười hề hề vỗ lưng Tịnh Trạch, “Như này mới là nam tử hán chứ!”
”Nhưng mà… Anh đến nhân gian rồi, lại phải sinh con đẻ cái với phụ nữ cõi trần…” Giọng Tử Di nhỏ như muỗi kêu, ra chiều không vui vẻ mấy, “Em, em cũng muốn đi.”
Huyền Quang vội vã bước lên ngăn cản: “Tử Di, cô nhiệt tình thế tất nhiên là tốt, nhưng Minh giới thoắt chốc đã đi không ít người rồi, tôi còn cần cô giúp mà!… Tịnh Trạch đi thôi, đi thôi! Như thế đã có thể để lại hai nhánh huyết mạch của điện Phất Thủy trên cõi người rồi, về sau không cần rầu rĩ tìm ứng viên dự bị làm Chấp sự điện Phất Thủy nữa.”
Điện ngọc Diêm la càng lúc càng náo nhiệt. Tinh linh thần quái muôn hình vạn trạng không ngừng xuất hiện trên bậc thềm — Trên ba bậc thềm, ngoại trừ bậc thứ ba là ‘Nhân giới’ là vắng tanh vắng ngắt, hai bậc còn lại thiếu nhất là thời gian rảnh rỗi.
Thiên Đế nhìn chiếc đồng hồ cát bằng thủy tinh cực lớn trong đại điện, hơi nhíu mày: “Thời gian sắp tới rồi — Rốt cuộc hắn còn lề mề ở đâu nữa?”
Huyền Quang có phần khó hiểu, đếm kỹ nhân số trên đại điện, “Phụ thân, hôm nay có không ít người rồi – Còn ai đến nữa ạ?”
Vừa dứt lời, trên cả ba bậc thềm lập tức xuất hiện hai bóng người nhàn nhạt – không phải trên bậc “Thiên giới”, không phải bậc “Minh giới”, cũng không phải bậc “Nhân giới”.
Thiên Đế chào như gặp được người quen: “Sao các ngươi giờ mới tới? Tắc nghẽn giao thông trên đường à?”
”Không phải. Tại tiệc chia tay nhà tôi linh đình quá, một hai giờ không kết thúc được! Nếu không phải tôi rút lui nửa chừng, chắc đến không được mất!” Một chàng trai trẻ trong số đó nhảy vào điện ngọc Diêm La, nói đến líu lưỡi, “Thế nên trước nay tôi vẫn thích âm thầm bỏ đi thôi…”
Hồng Khúc quên cả chớp mắt… Mãi đến khi chàng thanh niên đó trực tiếp đứng trước mặt cô, cốc lên trán cô một cái, nhíu mày hỏi: “Hoàng Anh? Em làm sao thế? Không nhận ra anh à?”
Chén trà của Hồng Khúc vỡ ra trong lòng bàn tay cô, “Khải… Ưu! Anh… còn dám xuất hiện trước mặt em! Anh đúng là người đàn ông vô trách nhiệm nhất từ thuở thiên địa sơ khai tới giờ — Haha, cuối cùng cũng để em tóm được anh! Huyền Quang, cậu lại đây giảng cho cái tên vô trách nhiệm bỏ lại tôi mà chết này biết một quả phụ trẻ tuổi như tôi làm sao ngậm đắng nuốt cay nuôi con khổ sở… Từ lâu tôi đã muốn bắt anh ta đền lại nào tâm huyết của tôi, tuổi xuân của tôi, còn—”
— Huyền Quang hết sức thức thời giả câm giả điếc bỏ đi.
Ánh mắt Tịnh Trạch dừng trên bóng người còn chưa bỏ đi — Diện mạo của cô và Long Vi Hương như đúc cùng một khuôn. Khóe môi y run lên nhè nhẹ: “Ôn Liên.”
Cùng đến với Khải Ưu, chính là người chị gái Ôn Liên. Nghe nói Long Vi Hương chính là người có tướng mạo giống với Ôn Liên nhất trong số mười thế hệ con cháu nhà họ Long.
”Lâu rồi không gặp, Tịnh Trạch.” Ôn Liên có phần xấu hổ chào hỏi Tịnh Trạch, “Anh cũng đến nhân giới?”
”Ôi, đằng này có kịch hay nè.” Biện Thành vương Lâu Tuyết Tiêu bưng chén trà lén la lén lút xáp lại gần bọn họ, thế chỗ Tử Di đã âm thầm bỏ đi.
”Em cũng đi?” Tịnh Trạch hỏi ngược một câu ngắn ngủn.
Ôn Liên lắc đầu, “Em, chỉ đến tiễn em trai em thôi. Em nghĩ, một mình nó đi luân hồi nhất định buồn bã lắm… Có điều em đoán sai rồi.” — Khải Ưu bây giờ đang nói nói cười cười với Hồng Khúc bấy giờ đã cáu tiết xong, dáng vẻ như quên hết sự đời…
Huyền Quang kéo Tử Di không nói tiếng nào lại, hạ giọng hỏi: “Tử Di, cô cứ thế mà đi à?”
Tử Di khẽ cười, tựa như không có chút thương cảm nào, “Tôi vẫn luôn lo không có ai quan tâm anh ấy, không có ai chăm sóc anh ấy. Thực ra tôi vẫn biết hạnh phúc của anh ấy nằm ở đâu.” Cô nhìn Tịnh Trạch và Ôn Liên, “Một cô gái khiến anh ấy ngàn năm không quên được, thích hợp hơn một cô ‘em gái’ lúc nào cũng chỉ biết cam tâm tình nguyện cổ vũ anh ấy.”
”Tịnh Trạch, anh có hận em không?” Ôn Liên cúi đầu, cố tình né tránh ánh mắt của Tịnh Trạch. “Em vẫn muốn biết đáp án của câu hỏi này…”
Biện Thành vương lặng lẽ rời đi. Đàn ông sẽ không chịu nói thật lòng khi có mặt người khác. Hơn nữa, đáp án của Tịnh Trạch cô cũng biết rồi, không cần nghe thêm. Ôn Liên là một cô gái không đành lòng tổn thương bất cứ ai. Cho dù là vô tình tổn thương người khác, chính cô lại càng thêm dằn vặt tự trách. Thế nên người bị cô tổn thương đều không nhẫn tâm trách móc cô — Đây chính là lý do tại sao Tịnh Trạch từng căm hận con người khiến cô nhiễm thói hư tật xấu, nhưng trong mấy nghìn năm hơn này lại chưa từng hận cô lấy một mảy may nào.
”Đàn ông yêu phải một cô gái gần như hoàn mỹ, là khởi đầu cho quá trình tự hành hạ bản thân.” Biện Thành vương nhún vai, đi uống trà với các anh em mình.
”Đing – đang -”
Tiếng chuông uy nghiêm trên đỉnh điện ngọc Diêm La vang lên, tất cả thần tiên yêu ma đều nghiêm nghị buông trà bánh trên tay xuống, chỉnh lại áo xống.
Đội ngũ nhân viên lấy Mạnh Bà đi đầu bưng theo những cái khay lớn bước vào điện — Trên khay đó đầy ấp những chén canh Mạnh Bà. Theo yêu cầu của Thiên Đế, mỗi một thần tiên đều phải vứt bỏ ‘ký ức’, toàn tâm toàn ý làm một con người bình thường.
Chén ngọc màu trắng đục được chuyền tay nhau giữa các thần tiên, chất lỏng màu xanh lục ánh lên gương mặt trang nghiêm của họ.
”Các vị!” Sau khi ai nấy đều lặng người bưng chén ngọc trên tay, Thiên Đế nghiêm nghị giơ chén canh Mạnh Bà trong tay lên, “Hẹn kiếp sau gặp lại!”
”Kiếp sau gặp lại!” — Điện ngọc Diêm La trăm miệng một lời vang lên lời đáp hào hùng!
Trong Thập Điện Diêm Vương, chín vị ngoại trừ Biện Thành Vương ra đã xuất hiện trong Diêm La ngọc điện. Vẻ mặt họ không biết là thổn thức hay là cảm khái, ai nấy đều mím chặt môi, dùng ngân châm trịnh trọng vạch một đường trên đầu ngón tay của các đồng liêu ngày trước, cắt đứt tất thảy duyên phận của bọn họ. Các thần tiên vẻ mặt ngỡ ngàng máy móc đưa ngón tay ấy điểm lên trán của chính mình, rồi lập tức biến thành một tấm bùa năm sáu loại màu sắc.
Hạng mục này được thực hiện trong tĩnh lặng có thừa, đại điện càng lúc càng lạnh lẽo, cuối cùng chỉ còn thừa lại mấy người — Thiên Đế, Hồng Khúc, Khải Ưu và Ôn Liên.
Huyền Quang vẫy vẫy tay, Thập Điện Diêm Vương biết Huyền Quang còn muốn nhìn những người cuối cùng này thêm một lúc nữa, thế nên đặt ngân châm vào tay Huyền Quang, biết ý lui xuống.
”Huyền Quang! Thiên Đế mỉm cười sờ đầu con trai út, nói, “Mọi việc trên trời, cha đã giao lại cho Đông Quân… Hai anh em các con cố gắng phấn đấu nhé!”
Huyền Quang nghe thấy tiếng cha mình vang vọng khắp điện ngọc Diêm La vắng vẻ, bỗng nhiên cảm thấy sợ hãi trước tình cảnh cô độc của mình, “Phụ thân!” Huyền Quang muốn nói gì đó, nhưng bị Thiên Đế cản lại.
”Đừng ngắt lời. Nhân lúc bây giờ cha vẫn còn ký ức, để cha nói thêm mấy câu…” Thiên Đế nhắm mắt, dường như đang nhấm nháp giây phút cuối cùng, hồi lâu sau, mới từ từ mở mắt ra, tiếp tục nói: “Huyền Quang, có chuyện này cha không thể không nói — canh Mạnh Bà này với cha mà nói — Liều lượng hình như hơi ít thì phải. Cha vẫn nhớ hết sức rõ ràng tất cả mọi chuyện nha!”
”Cái gì!” Huyền Quang thấy da đầu tê rần, “Nói, nói vậy, chỗ mẹ chắc cũng giống hệt thế nhỉ? Nhưng, nhưng mẹ… đã biến thành bùa chú rồi mà…”
”Mẹ con, con còn không hiểu?” Thiên Đế nhún vai, “Chuyện có thể chiếm hời bả không lên tiếng đâu.”
Huyền Quang cạn lời miết lá bùa của Hi Hà mà thở dài một tiếng, “Bây giờ nói gì cũng muộn cả rồi — Con cứ cảm thấy bây giờ mẹ đang cười đắc ý lắm…”
”Chuyện đó, thứ cho tôi nói thẳng.” Hồng Khúc xáp lại, cười hề hề lấy lòng, “Chén của tôi và Khải Ưu hình như cũng hơi bị ít…”
Thiên Đế vừa bưng chén canh Mạnh Bà khác lên thong thả uống, vừa nói: “Mấy năm nay, sức mạnh của Hồng Khúc càng lúc càng mạnh mẽ; sức mạnh của Khải Ưu suýt soát mấy đứa con ta. Như vậy xem ra, các anh con chắc đều lén lút mang theo ký ức mà không hé răng lấy một lời… Di truyền đúng là đáng sợ! Nhưng mà sao chẳng có đứa nào tôn trọng quy tắc cuộc chơi giống mình thế nhỉ? Quái thật!”
Huyền Quang lại nặng nề thở dài: “Đây là âm mưu! Thảo nào anh ba con ngay cả vợ mình cũng đưa theo cùng — Con nên nghĩ ra từ sớm, anh mới chả thèm kết hôn với con gái phàm trần! Bọn họ muốn giữ lại ký ức mà tìm được đối phương!… Con cảm thấy, nhân gian sắp xảy ra rất nhiều chuyện lớn rồi…”
Thiên Đế liên tiếp uống mười bảy mười tám chén canh Mạnh Bà, cuối cùng ợ ra thành tiếng, mới ngừng lại — Chỉ là tiếng ợ đó quá khả nghi, khiến Huyền Quang hoài nghi không biết là canh Mạnh Bà có tác dụng, hay là ông già chịu không uống nổi nữa…
”Dường như ta bắt đầu quên rồi — hình dáng của mẹ con cũng trở nên mơ hồ… Xem ra chỉ có thể trông cậy mẹ con tìm được cha ở cõi người thôi… Con trai à, nhớ săn sóc cho Minh giới thật tốt nhé.” Thiên Đế xoa đầu Huyền Quang, rút lấy ngân châm trên tay Huyền Quang, vạch một đường trên ngón tay mình, điểm một cái lên trán của mình, nụ cười màu vàng óng nhàn nhạt cũng biến mất trong lá bùa.
”Cha…” Huyền Quang nhéo mũi, nhưng nước mắt không tuôn ra. Y duỗi tay ra, lá bùa vững vàng rơi xuống lòng bàn tay.
”Tôi cũng phải đi rồi…” Hồng Khúc đặt chén canh thứ năm xuống, khẽ nói. “Lúc tôi trở về, phải mở một buổi tiệc tiếp đón tôi thật nồng hậu đó nhé! Xin hãy chờ đợi chúng tôi quay về… Diêm La đại vương bệ hạ!”
”Đừng đi, Hồng Khúc!” Huyền Quang bỗng nhiên nắm lấy tay Hồng Khúc, biến sắc nói, “Cha đã biến thành bùa rồi, ông không biết cô trốn đầu thai đâu… Cô ở lại đi!” Y nhìn Khải Ưu đang kinh ngạc, “Anh cũng ở lại đi! Khải Ưu, tùy tiện làm chức gì cũng được, tự anh chọn lấy! Anh vẫn có thể ở bên Hồng Khúc mà!”
”Nhưng tôi không thích trốn.” Hồng Khúc lắc đầu cười, “Cậu cũng nói đó, cho dù là bất cứ ai, cuối cùng đều sẽ trở lại nơi này… Xin hãy chờ đợi lần tiếp theo chúng ta gặp gỡ đi. Tạm biện, A Bạch…” Hồng Khúc còn chưa nói xong, đã vươn tay quét một đường trên ngón tay, thuận thế mỉm cười điểm một cái lên trán mình, biến thành một lá bùa.
Huyền Quang vội vàng tiếp lấy, giọng nói cũng nghẹn lại: “Hồng Khúc! Nhưng mà, tôi không muốn xa các người…”
Khải Ưu vỗ vỗ vai Huyền Quang, “Cậu là Diêm La đại vương vĩ đại mà! Là “Diêm La đại vương muốn người ta chết canh ba, ai dám ở lại đến canh năm đó!” Hi vọng lần tới chúng ta gặp nhau, cậu đã trở thành Diêm La đại vương bệ hạ khiến Hồng Khúc rửa mắt mà nhìn. Đây chính là tâm nguyện của cô ấy vậy…”
Điện ngọc Diêm La lạnh lẽo, chỉ còn thừa mỗi Huyền Quang với Ôn Liên.
”Em trai cô đã đi luân hồi rồi.” Huyền Quang thở dài, ổn định lại tâm trạng, “Còn cô? Sắp về gia tộc sao băng à?”
Ôn Liên trầm mặc một lát, đột nhiên nói với Huyền Quang: “Tôi đổi ý rồi — Tôi cũng đến nhân gian!” Cô giơ cao tấm giấy đỏ trên tay, “Anh trai tôi nói, con người có được cứu vớt hay không không can hệ gì với chúng tôi. Anh tôi muốn tôi giấu đi tờ giấy này. Nhưng tôi đổi ý rồi.”
”Hở?”
”Tịnh Trạch… Anh ấy từng phạm lỗi vì tôi. Anh ấy yêu cái tôi hoàn mỹ kiếp trước, dùng tiêu chuẩn đó cố tìm kiếm nơi tôi khi chuyển thế, kết quả chỉ có thất vọng. Mà tôi cũng luôn cảm thấy, anh ấy chưa từng yêu tôi, anh ấy chỉ đang tìm kiếm bóng dáng hoàn mỹ kiếp trước của tôi. Nhưng anh ấy đã thay đổi rồi—” Ôn Liên chầm chậm nói, “Anh ấy đã có thể buông bỏ ấn tượng hoàn mỹ đó, độc lập đi một con đường mới. Tôi muốn biết: Nếu như anh ấy quên tôi, không biết tôi sẽ xuất hiện, anh ấy có còn yêu tôi nữa không – Yêu tôi của đời này kiếp này, chứ không phải tính nữ hoàn mỹ trong lòng anh ấy ở kiếp trước.”
”Đây là quyết định của cô? Dùng kiếp sau để khảo nghiệm thay đổi của y à?” Huyền Quang chớp mắt, có phần kinh ngạc với logic của Ôn Liên.
”Tôi chỉ muốn được hạnh phúc, muốn được người ta trân trọng…” Ôn Liên cười, “Cho dù anh ấy không yêu tôi nữa, tôi cũng muốn thử tìm kiếm một người yêu mình, giống như anh ấy, cố gắng bước một bước về phía hạnh phúc của mình!”
”Nếu đã là vậy, tôi cũng phải đến nhân gian mới được!” Trong lúc nói, một cái bóng màu tím xuất hiện trước mặt Ôn Liên, không kiêu ngạo hay tự ti, nhìn thẳng vào mắt Ôn Liên như thách thức, thần sắc đó có ba phần giống với Tịnh Trạch. “Tôi sẽ không lùi bước với tình cảm của mình nữa đâu! Huyền Quang, cho tôi đi!”
”Tử Di!” Huyền Quang ảo nảo nhíu mày, “Hai… hai người các cô, tình hình này làm tôi nhớ đến Hoàng Anh với Huyến Cơ của rất nhiều, rất nhiều năm về trước…Không may mắn chút nào!”
Tử Di và Ôn Liên nhìn nhau cười, “Có những chuyện thử rồi mới biết kết quả!”
— Tám năm sau –
Sương Lam kéo chiếc áo ngủ trắng muốt, quỳ trên chiếc ghế dựa lưng cao lớn, tranh đấu với cơn buồn ngủ, liều mạng chiến đấu với khao khát muốn ngủ của mình.
“Chắc một ly cà phê có thể giúp mình một tay.” Cô bé chép đôi môi nhỏ nhắn, chầm chậm vận động hai đầu gối tê rần, “Tại sao bài tập lý luận của Monmarov [1] lại khó tới như vậy?! Ta đây chính là thiên tài trăm năm mới có một người, vậy mà lại bị cuốn bài tập mỏng dính như này làm tốn biết bao công sức?”
Cái miệng nhỏ nhấp một ngụm cà phê, cho tứ chi cứng ngắc được vận động trên hành lang, thuận tiện ngắm mấy tấm bằng khen treo ở trên tường. Dưới vô số huy chương của cha, chính là thành tích của cô bé: “Giải đặc biệt cuộc so tài sinh vật học thế giới dành cho lứa tuổi thiếu niên” (Lúc đó bé chỉ mới sáu tuổi, tuổi tác bằng nửa số tuổi bình quân các tuyển thủ tham gia thi đấu, nhưng IQ lại cao hơn trung bình gấp đôi, thế nên tuyệt đối xứng đáng gọi là ‘đặc biệt’); “Giải chuyên gia cuộc so tài vật lý học thế giới dành cho tuổi thiếu niên”; “Huy chương vàng cuộc thi tin tức toàn cầu dành cho tuổi thiếu niên”…
“Mình đúng là thiên tài… thiên tài!” Cô bé bảy tuổi say sưa chìm đắm.
“Phụt…” Trong góc như có ai đang lén cười.
“Ai?” Sương Lam ngờ vực nhìn quanh. Còn chưa có con sâu mọt nào không sợ quyền thế của cha bé và hệ thống bảo vệ mà bé xếp đặt đâu.
“Xin chào!” Như có hai cái bóng trắng động đậy, hình như… đang mỉm cười, giọng điệu không hề có ác ý.
“Sao mấy người có thể xuyên qua được hệ thống của tôi? Mấy người là ai?!” Sương Lam chau mày nhìn nhóm hai người quái dị trước mặt.
Thiếu nữ duyên dáng kia nói: “Tôi tên – Băng Huyên. Đây là cấp trên của tôi, tên Huyền Quang…”
Sương Lam bối rối nhìn đôi kim đồng ngọc nữ này, trực giác không thấy phản cảm. “Huyền Quang? Sao mấy người vào đây được? Anh… dường như cũng chẳng lớn hơn tôi là mấy. Anh vượt qua được hệ thống bảo vệ của tôi à? Anh cũng là người trong nhóm <Tập hợp các thiếu niên thiên tài> hả? Sao tôi không có ấn tượng gì hết vậy?”
Bé trai đó mỉm cười, thần sắc thế mà lại quen thuộc thân thương đến vậy. “Tôi không phải thiếu niên thiên tài.” Người đó nói, “Tôi chỉ là ‘người bạn cũ’ thôi…”
— Lại qua hai mươi năm nữa –
Mùi hương tươi mát của bách hợp trắng tràn ngập khuôn viên nghĩa trang xanh biếc, cơn mưa bụi mông lung khiến cho không khí nghiêm trang thêm phần khoan khoái.
“Đúng là không sao ngờ được!” Cô gái trẻ tuổi nói: “Không ngờ rằng tang lễ của mình lại long trọng nhường này! Nhìn xem! Đó là người máy kiểu mới nhất tôi mới phát minh ra, bọn chúng đều đến tham gia tang lễ! Xem ra thiết lập “nhân cách hóa người máy” của tôi thành công toàn diện rồi, bọn chúng đều có ‘nhân tính’ nè!… Chẳng qua là tôi không thích gọi chúng là ‘người máy’, chủng tộc này được gọi là “Lucia”! Còn tộc bên này gọi là “Greenvia”! Nếu như tôi có thể sống thêm hai tháng nữa, chủng tộc mới tên “Fialina” có thể ra đời rồi… Đáng tiếc… Bây giờ chỉ đành giao lại cho trợ thủ của tôi. Không biết tên kia có thể hoàn thành di nguyện của tôi không nữa… Ôi! Còn đang khóc ở kia kìa … (Cô từ trên trời đáp xuống, đẩy đẩy một người trẻ tuổi đang đau lòng tuyệt vọng) Đừng khóc nữa! Tuy rằng mọi người đều biết anh là chồng em, tuy rằng mọi người đều biết tình cảm hai ta rất tốt, nhưng anh cũng không cần khóc tới mức bẽ mặt vậy chứ? Mau về phòng nghiên cứu đọc ghi chép của em mà nghiên cứu tiếp cho đàng hoàng đi! Ít nhất ở trước phần mộ em cũng phải giả vờ làm người đàn ông chững chạc sự nghiệp thành tựu chứ?”
“Giờ đã là nữ quỷ rồi mà so đo lắm thế làm gì vậy?” Hắc Vô Thường lẩm bẩm một câu.
Câu này tức thì dẫn theo một tiếng vang cực lớn. “Tiểu quỷ!” Cô gái trẻ thét lên, “Mộ Sương Lam tôi trước nay chưa từng bị tiểu quỷ nào giáo huấn nhé! Chỉ có tôi giáo huấn đám người tuổi tác lớn hơn tôi thôi!”
“Cô…” Hắc Vô Thường giận đến run người – xem ra bệnh cũ này của gã đã thâm căn cố đế, mấy nghìn năm rồi vẫn không thay đổi nổi – “Cô lại gọi tôi là ‘tiểu quỷ’! Hồng Khúc chết tiệt! Đáng đánh! Đáng đánh!”
“Cái gì?” Mộ Sương Lam vừa né tránh, vừa ngờ vực hỏi: “Cậu nói linh tinh gì thế? “Hồng Khúc?” Không phải màu thực phẩm à? Này, không phải các người tìm nhầm người đó chứ? Nếu như nhầm người thì mau cho tôi về đi! Linh cửu sắp được đưa vào hỏa táng rồi kìa! Các người phải đối chiếu lại cho cẩn thận… Tôi thực sự không yên tâm.” Cô ngờ vực nhìn chàng trai cao lớn anh tuấn bên cạnh, nói: “Hai người là Hắc Bạch Vô Thường? Gạt tôi chứ gì? Tuy rằng tôi tin rằng linh hồn con người vẫn có thể tồn tại sau khi thể xác chết đi – Quan niệm nổi tiếng này được nhắc đến trong chuyên tác thứ ba của tôi, là cơ sở lý luận để tôi sáng tạo ra linh hồn của người máy, có hứng thú mấy người có thể xem qua thử xem – Nhưng – mà ! Mấy người thực sự là Hắc Bạch Vô Thường hả? Trang phục của mấy người thời thượng dã man!”
Huỳnh Tinh cười, giọng điệu có chút nghẹn ngào, nói một câu mà rất lâu trước đây, khi mới gặp Hồng Khúc lần đầu tiên, Huyền Quang từng nói – “Bởi vì cô là Phất Thủy cơ đời tiếp theo, nên lần đầu gặp mặt cô, đương nhiên phải ăn mặc chỉnh tề một chút! Ví dụ như tên nhóc này…” Huỳnh Tinh chỉ vào Hắc Vô Thường bên cạnh, “Bộ gã mặc chính là bộ tang phục đẹp nhất của gã đó!”
“Phất Thủy cơ? Là cái gì?” Sương Lam vò đầu, “Sao đại não như máy tính sống dung lượng lớn của tôi không có từ này?”
“Cô biết Huyền Quang chứ?” Hắc Vô Thường nhảy lên gõ đầu cô, “Bởi vì năm cô bảy tuổi gặp được y với Băng Huyên, nên có tư cách trở thành quan viên của Địa Ngục.”
“Bọn họ à—” Sương Lam đắc ý gật đầu, “Nếu không nhờ họ, tôi cũng không có tiếng nói trong lĩnh vực nghiên cứu linh hồn… Lẽ nào bọn họ không phải là quỷ bình thường?”
“Đương nhiên không phải rồi!” Hắc Bạch Vô Thường đồng thanh đáp.
Xem ra chết rồi còn có rất nhiều chuyện cần phải nghiên cứu tiếp – Tính hiếu kỳ của Sương Lam trỗi dậy.
“… Thân là con gái của hai nhà khoa học vĩ đại nhất thế kỷ này, hơn nữa còn không sống dưới cái bóng của cha mẹ — bản thân cô chính là một huyền thoại…”
Trợ thủ kiêm chồng của Sương Lam nói giọng nghẹn ngào, vừa nói vừa lau nước mắt, tiếp tục nói: “Cô ấy không chỉ là một học giả có ý thức trách nhiệm cao, còn là một người vợ đáng để cả đời trân trọng, vĩnh viễn tôi cũng sẽ không quên mỗi một ngày chúng tôi ở bên nhau – Mỗi một ngày ấy đều là báu vật…”
“Tạm biệt…” Sương Lam nhìn bóng lưng của chàng trai trẻ đó, mỉm cười, “Nghĩ đến mai này anh còn phải dắt tay con mình lớn lên, thật không dễ dàng gì, em sẽ không trách anh viết điếu văn quá tệ!”
“A Hắc, (Hắc Vô Thường: Đừng gọi tôi là A Hắc!) Sao lại tối như vậy!” Sương Lam hiếu kỳ hỏi.
“Đến bờ sông Tam Đồ, sẽ có ánh sáng…”
“Còn bao lâu nữa mới đến điện ngọc Diêm La?”
“Sắp rồi, sắp rồi!”
“Diêm vương chịu gặp tôi không?”
“Chịu chứ chịu chứ…”
“Nhưng mà…”
“Á ———- Phiền chết đi được!” Hắc Vô Thường nhịn hết nổi hét lên, “Huỳnh Tinh! Anh lo xử lý cô ả đi chứ! Đừng đứng ngoài lề hóng hớt nữa… Hóng gì mà hóng?”
Huỳnh Tinh cười, vỗ vỗ vai Sương Lam, “Bởi vì cô ta chả thay đổi xíu nào cả…”
“Anh có ý gì?” Sương Lam không hiểu, nhưng cô cũng chẳng buồn để ý, hơn nữa còn vứt tay Huỳnh Tinh ra, “Vị đại ca này, tôi với anh thân lắm hay sao? Làm bộ thân thiết cái gì!”
“Đại ca?” Huỳnh Tinh cau mày, “Tôi phải thân thiết với cô, bởi vì lần trước ở đây cọc với cô quá… Cô tưởng mình nhỏ tuổi hơn tôi lắm à? Đừng gọi đại ca! Gượng gạo lắm.”
“Lần trước?” Sương Lam phát hiện, đến đây rồi, hệ thống tư duy của mình chẳng còn linh hoạt xíu nào cả, bất kể cô vẫn luôn cho rằng khả năng chấp nhận những chuyện kỳ quái này của mình rất cao.
Chốc lát sau, trước mặt bọn họ xuất hiện một một dòng sông lớn lúc ẩn lúc hiện.
“Linh hồn qua sông Tam Đồ rồi đều phải đến điện Văn Thư chịu thẩm tra, ghi lại kiếp này vào hồ sơ: Sau đó qua cầu Nại Hà uống canh Mạnh Bà, sau khi hồn phách phân ly, sẽ được đưa đến bốn điện để xử lý: Sau đó Thập Vương sẽ chiếu theo phán quyết của điện Văn Thư mà đưa người đó đến kiếp sau. Chẳng qua là cô khỏi cần uống nữa – Nghe nói lần trước cô uống liên tục năm chén, xếp thứ ba chỉ sau Thiên Đế bệ hạ và Khải Ưu – Kỷ lục này bây giờ vẫn do ba người các người nắm giữ.”
Hắc Vô Thường kéo Sương Lam bay qua sông Tam Đồ, quả nhiên trông thấy một tòa điện ngọc sâm nghiêm. Một nhóm vong linh xếp thành hàng bước vào; với đám người lúc nào cũng muốn lén lút chuồn đi này, tiểu quỷ mặt xanh chịu trách nhiệm duy trì trật tự đã bất lực đến cùng cực.
“Nhìn xem, lúc con người còn chưa trừ bỏ được lưu luyến với việc ‘sống’ chính là thế ấy.” Hắc Vô Thường nói, “Bọn họ lúc nào cũng muốn nhân lúc đám tiểu quỷ không chú ý mà lẻn đi. Tiểu quỷ làm việc ở điện Văn Thư là khó nhất, năm nào cũng có một đám tiểu quỷ vì chịu không nổi sự huyên náo của con người mà phát điên lên.” (Huỳnh Tinh: Câu thoại này nhìn như rút ra từ chỗ mình mà!)”
Bay qua điện Văn Thư, đằng sau chính là cầu Nại Hà, Mạnh Bà đang phát canh trên cầu, kế bên còn có hai người học việc. Nhìn thấy bọn họ bay qua không trung, Mạnh Bà đã chào hỏi một câu, nhưng đôi mắt rõ ràng đang ngấn lệ… Sương Lam không hiểu vì sao, hỏi: “Bà ấy khóc cái gì vậy?”
Không ai trả lời cô.
Sau đó ba người nhìn thấy bốn tòa điện xếp theo bốn hướng đông nam tây bắc.
“Màu xanh phía đông có khắc hình rồng chính là điện Phất Thủy, người đang thay quyền Chấp sự ở đó đang là Thư ký Băng Huyên (Sương Lam: Ồ! Băng Huyên! Hóa ra cô ấy là một nhân vật rất lợi hại!). Phía nam màu đỏ có khắc hình phượng chính là điện Kiếp Hỏa; phía tây màu bạc khắc hình Hổ chính là điện Dao Phong; phía bắc màu đen khắc hình Huyền Vũ chính là điện Động Địa.” Huỳnh Tinh ngừng lại, nhìn xem phản ứng của Sương Lam, hỏi một cách kỳ quái: “Sao cô không hỏi tôi ‘tại sao ở đây có khắc tượng tứ linh?’”
Vẻ mặt Sương Lam dường như trống rỗng.
“Bởi vì tôi thấy nơi này, dường như rất quen thuộc…”
Dần dần, có đường nét của một tòa cung điện hùng vĩ không gì sánh được xuất hiện trên không trung.
“Điện ngọc Diêm La…” Sương Lam lẩm bẩm một mình. “Hình như tôi hay đến nơi này lắm…”
Huỳnh Tinh thở dài, “Càng lúc càng học cao hiểu rộng, thấy điện ngọc lớn bằng này cũng không kinh ngạc nữa rồi… Cô từng hết sức ngạc nhiên kêu oa oa liên tục mà!”
“Bởi vì… bởi vì… ‘điện ngọc nắm giữ sống chết của toàn thể con người, có lớn như nào cũng không quá đáng!’ đúng không? Huỳnh Tinh…” Sương Lam ngoái đầu, nở nụ cười mà Hắc Bạch Vô Thường quen thuộc nhất.
“Mừng cô trở về! Phất Thủy Cơ đời thứ mười chín – Nguyên Hồng Khúc,” Ánh mắt Huyền Quang lấp lánh, “Còn nữa, mừng cô trở thành nhân viên công tác tại Minh giới – Phất Thủy Cơ đời thứ hai mươi – Mộ Sương Lam!”
Điện ngọc Diêm La vang lên tiếng vỗ tay như sấm dậy, nhưng không có tiếng hò reo – Bởi vì Tần Quảng Vương, Biện Thành Vương, Dao Phong Công, Mộ Hàn, Băng Huyên, Hắc Bạch Vô Thường – những người bạn của Hồng Khúc ai nấy đều đang rưng rưng nước mắt…
Sương Lam nhìn mọi người, đẫm lệ mỉm cười, khoa trương cung kính làm lễ:
“Quả nhiên là một buổi tiệc hoan nghênh long trọng – cảm ơn mọi người!… Tôi về rồi đây!”
— Kết thúc, là một khởi đầu khác – Hết –
[1] Nguyên gốc là 蒙马罗夫: Chẳng phải tên của nhà khoa học hay người nổi tiếng nào, tôi đồ là tác giả chém.
