TAM SINH TAM THẾ – CHẨM THƯỢNG THƯ
NGOẠI TRUYỆN: GIẤC MỘNG HỒNG HOANG
#tamsinhtamthế #chamthuongthu #ngoaitruyen #giacmonghonghoang
Dịch (láo): A Tĩnh
Beta: A Động
———————-
Chương 3
Khi Bạch Cổn Cổn tỉnh lại, phát hiện bản thân đang nằm trên một bụi hoa nhài [1], những bông hoa trắng chầm chậm tỏa ra hương thơm ngào ngạt, hương hoa còn vương chút hơi ẩm sau mưa. Bạch Cổn Cổn không khỏi hắt xì một cái, đứng dậy nhìn về phía trước, chợt phát hiện ra bản thân đã đến Bích Hải Thương Linh rồi.
Tiểu não của Bạch Cổn Cổn có chút mù mờ. Mười năm trước khi tru sát Yêu tôn Miểu Lạc, phụ quân và Cửu Cửu đều bị thương, Cửu Cửu uống không biết bao nhiêu chén máu xích kim của phụ quân, phối hợp với đan dược của Thượng thần Chiết Nhan, điều dưỡng thêm mấy tháng mới không có gì đáng ngại, có điều tiên lực không thể một ngày một bữa mà tu lại được. Nhưng Cửu Cửu mà, tiên lực khi nào có thể tu lại được, chuyện này không có gì phải gấp. Vấn đề của phụ quân cũng là tu lại phần tiên lực đã mất, thế nhưng, đây lại là đại sự mà cả Thần tộc đều rất quan tâm. Trọng Lâm ca ca nói, nếu như phụ quân có thể toàn tâm toàn ý ngủ say một giấc điều dưỡng mấy trăm năm, vậy cũng đủ rồi, nhưng vấn đề là phụ quân không muốn Cửu Cửu vừa trở về Cửu Trùng Thiên lại phải ở một mình, lại nói cũng không muốn bỏ lỡ thời gian nhìn thấy Tiểu Cổn Cổn của mình trưởng thành, vậy nên phụ quân quyết định mỗi năm sẽ bế quan ba đến năm tháng, trong vòng một nghìn năm từ từ thu hồi lại phần tiên lực đã mất của mình.
Hôm nay lại đến ngày phụ quân bế quan một năm một lần, nơi phụ quân bế quan, chính là Nghênh Thư các nằm ở nơi sâu nhất trong cung Thái Thần. Mỗi năm vào lúc phụ quân bế quan, Cửu Cửu sẽ dẫn bé về lại Thanh Khâu. Nhân cơ hội Cửu Cửu đang bịn rịn chia tay phụ quân ngoài cửa Nghênh Thư các, bé thấy mình thật dư thừa, thế nên liền len lén chuồn ra, dự định chạy đến cảnh trời thứ ba mươi sáu nói lời tạm biệt với các tiểu tiên đồng hay chơi với mình ở mỗi cung mỗi thất. Lúc qua đến cung Nguyên Cực, bé nhớ ra tuy rằng trong cung ấy không có tiểu tiên đồng, nhưng Liên Tam thúc thúc trong cung Nguyên Cực đối xử với bé rất tốt, nếu phải về Thanh Khâu thì cũng nên ghé qua thông báo mới phải. Ai ngờ vừa vào đến cung Nguyên Cực, một luồng sáng đã ập ngay vào mặt, tiếp đó thì không biết gì nữa…
Đúng rồi, chuyện xảy ra một khắc trước chắc hẳn là như vậy đó.
Kết quả một mắt nhắm, một mắt mở, cố nhiên bé đã đến Bích Hải Thương Linh cách Cửu Trùng Thiên mười vạn tám nghìn dặm rồi, trước cửa lớn của Bích Hải Thương Linh có một nhóm thần tiên lớn tuổi vây quanh, có vài vị thần tiên còn đang vung thương múa gậy giống như muốn phá nhà, đao chém búa chẻ nhắm vào cấm chế của phụ quân bé.
Không ngờ còn có thần tiên dám động thổ ở Bích Hải Thương Linh, tình huống gì thế này?
Bạch Cổn Cổn mơ mơ hồ hồ đến gần, tìm một vị trí không ai chú ý, ngồi xổm xuống chăm chú quan sát, sau đó nghe thấy hai vị tiểu thần tiên ca ca nghị luận.
Tiểu ca ca Giáp nhìn về phía trước, thở dài: “Bất kính với Đế Quân như vậy, lỡ như thật sự kinh động đến Đế Quân, chúng ta chắc không có kết cục tốt đâu nhỉ?”
Tiểu ca ca Ất tương đối có điểm tiến bộ hơn, nói: “Chỉ cần Đế Quân có thể ra ngoài, chúng ta không có kết cục tốt thì đã sao? Thần tộc đã nguy trong sớm tối, chúng ta nếu có thể mời được Đế Quân xuất sơn, cho dù có vì vậy mà chết, cũng là chết có giá trị á!”
Tiểu ca ca Giáp vẫn còn lý trí, khuyên bảo: “Nghe nói các trưởng lão cũng đã nhờ vả Thượng thần Chiết Nhan, chúng ta cứ cung kính ngồi đây chờ, nếu không đợi được Đế Quân, cũng còn Thượng thần Chiết Nhan có thể có cách gặp được Đế Quân mà, dẫu sao ta cũng thấy, chúng ta không nhất thiết phải dùng biện pháp kích động như vậy…”
Bạch Cổn Cổn nghe một hồi, có hơi nghi hoặc. Theo lời của hai vị tiểu ca ca này, phụ quân vậy mà đang ở Bích Hải Thương Linh? Nhưng phụ quân không phải đang cần bế quan à, thế nào lại chạy đến Bích Hải Thương Linh?
Bé bước về phía mấy vị thần tiên đang dồn hết sức bình sinh hòng phá được cấm chế của phụ quân, nhưng cũng không đến quá gần, chỉ tìm một chỗ an toàn rồi tiếp tục ngồi xuống.
Những thần tiên này dường như có chuyện gì gấp lắm cần gặp phụ quân, nhưng bọn họ cứ đâm loạn chém loạn thế này, làm sao động tới cấm chế của phụ quân cho được?
Có điều Bạch Cổn Cổn rất hiểu, với tiên lực của bé, vốn dĩ không phải là đối thủ của mấy vị thần tiên nhìn thôi đã thấy vai u thịt bắp rồi, bé cũng không hề chủ động lên tiếng bảo bọn họ dừng tay, đừng tiếp tục phá cửa nhà của mình nữa.
Mãi đến khi mấy vị thần tướng đâm chém mệt rồi, bé mới đứng lên, bước tới, hết sức lễ độ gật đầu chào bọn họ: “Xin hỏi, mọi người chém mệt rồi, muốn nghỉ ngơi một lát đúng không?”
Các vị thần tướng đích thực đang tính dừng tay lại nghỉ ngơi một lát, mắt thấy trước mặt nhảy ra một thằng nhóc con, ai nấy nhìn nhau, có chút mơ màng.
“Ồ, vậy xin mọi người nhường đường cho.” Nói xong câu này, Bạch Cổn Cổn cẩn thận đi xuyên qua giữa đám thần tướng.
Chúng thần tròn mắt nhìn nhóc con không biết nhảy từ đâu ra đi thẳng vào vòng cấm chế hoàng kim bọn họ phá nửa năm cũng không phá nổi mà không gặp chút trở ngại gì, đi đến trước cửa lớn Bích Hải Thương Linh dễ như trở bàn tay, lại tròn mắt nhìn nó chậm rãi lôi từ trong cổ áo ra một chiếc chìa khoá, nhón mũi chân run rẩy đem chìa khoá cắm vào ổ khoá ngọc trên cửa, lách cách, nhẹ nhàng lưu loát mở được cánh cửa mà bọn họ canh giữ ba năm, tập hợp tâm huyết trí tuệ của bốn mươi chín người, thử nghiệm một nghìn không trăm chín mươi lăm ngày đêm cũng không phá được một góc cánh cửa.
Ai nấy ngỡ ngàng.
Bạch Cổn Cổn không hề cảm nhận được không khí kỳ dị bất ngờ xuất hiện sau lưng, tự nhiên lưu loát đẩy cửa bước vào, khi xoay người đóng cửa lại, cách cấm chế của Đế Quân, còn gật gật đầu với chúng thần tướng bấy giờ đang trợn mắt há mồm ngoài cửa, vẫn lễ phép như cũ: “Cảm ơn mọi người đã nhường đường.” Sau đó trước một loạt ánh mắt không ai tin nổi, hoài nghi đời thần của quần chúng, lịch sự nhã nhặn khép cửa lại.
Bạch Cổn Cổn quen đường thuộc lối leo lên một chiếc thuyền nhỏ băng qua vùng biển hoa cỏ sum suê, mắt thấy sắp đến thạch cung, bé mới cảm thấy sự tình có gì đó không đúng lắm: Vườn hoa nối liền giữa bên phải thạch cung và vùng biển này không ngờ đã biến mất, thay vào đó là một khu rừng nhỏ um tùm; mà trên cửa thạch cung đang treo, thế nhưng cũng không phải tấm biển ngọc mà năm ngoái bé và phụ quân cùng nhau viết, mà là mấy chữ khắc bé chưa thấy bao giờ.
Đương lúc bé rơi vào trầm tư, một vị ca ca mà bé chưa gặp bao giờ bỗng phi thân xuống, cản đường bé lại, tự xưng mình là Phi Vi tiên giả, là tiên giả chưởng sự ở Bích Hải Thương Linh.
Bạch Cổn Cổn ngớ người tại trận.
Phi Vi tiên giả, người này bé biết, chính là tiên giả chưởng sự đầu tiên ở Bích Hải Thương Linh, là gia gia của Trọng Lâm ca ca, mười mấy vạn năm trước đã vũ hoá rồi.
Khi Phi Vi tiên giả vừa dè dặt vừa hiếu kỳ hỏi bé rốt cuộc là ai, bằng cách nào bước chân vào được Bích Hải Thương Linh, Tiểu Cổn Cổn đang ngớ người lần đầu tiên trong đời nói năng lắp bắp: “Em… em là… phụ quân, cũng tức là Đế Quân, cũng tức là Đông Hoa Đế Quân, em… em là con trai người, tên Bạch Cổn Cổn.”
Sau đó Phi Vi tiên giả và bé cùng nhau ngớ người.
Trên đường được Phi Vi tiên giả đưa đến gặp phụ quân, Tiểu Cổn Cổn thông minh cuối cùng cũng hiểu ra chút ít. Ba năm trước, sau khi xảy ra sự kiện lớn ấy ở Côn Luân Hư, Quang thần Tổ Thị quy vị vẫn luôn ở lại cung Nguyên Cực bế quan dưỡng thương. Nghe nói vì thần Tổ Thị, Liên Tam thúc thúc đã biến cả cung Nguyên Cực thành một pháp trận bế quan. Nghĩ tới thì chắc sáng nay khi bé đến cung Nguyên Cực, bất cẩn xông vào pháp trận, bởi vậy giống như các tiểu tỷ tỷ trong mấy quyển thoại bản mà bà cô Bạch Thiển của bé hay xem, xuyên qua thời không mất rồi. Dù sao thì năng lực nổi tiếng nhất của thần Tổ Thị cũng là nghịch chuyển thời gian. Bé xông vào pháp trận của thần Tổ Thị, thế nên bị đưa đến thời đại mà gia gia của Trọng Lâm ca ca còn sống, vậy cũng hợp tình hợp lý.
Lúc này, Bạch Cổn Cổn đang ngồi trước mặt Đế Quân. Phi Vi tiên giả đặc biệt biến ra một cái ghế nhỏ cho bé ngồi, bé vịn tay vào thanh vịn ghế được làm bằng ngọc, hơi hiếu kỳ nhìn phụ quân trước mặt. Bé không hề nôn nóng mình bị pháp trận của thần Tổ Thị đưa đến mười mấy hai chục vạn năm trước thì phải làm thế nào. Trước mặt bé chính là phụ quân không gì không làm được, có phụ quân ở đây, bé cảm thấy rất an toàn, cảm thấy phụ quân nhất định có thể đưa mình về được.
Phụ quân trẻ tuổi trước mặt nhìn bé hồi lâu, mở tôn khẩu: “Ngươi nói ngươi là con trai của bản quân? Nhưng bản quân chưa thành thân.”
Bạch Cổn Cổn sửng sốt, bé rất kinh ngạc vì phụ quân vậy mà không muốn nhận bé: “Nhưng, nhưng con là một tiểu tiên đồng tóc bạc, vừa nhìn đã biết ngay là con trai của phụ quân người rồi.”
Nhưng cho dù bé đưa ra bằng chứng có sức thuyết phục như vậy, phụ quân bé có vẻ như cũng chẳng buồn bận tâm: “Trường Ba, Vụ Khước của Ma tộc, Oánh Vô Trần của Yêu tộc, còn có Trừng Huy của Thần tộc, đều tóc bạc.”
Bạch Cổn Cổn hoàn toàn không ngờ rằng, ở thời đại này, trong bốn bể tám cõi ngoài phụ quân bé ra, còn có nhiều yêu ma quỷ thánh tóc bạc như vậy, bé kinh ngạc hồi lâu: “Nhưng con xinh xắn thế này, ngoại trừ phụ quân ra, các dì các chú tóc bạc khác, làm sao xứng có được đứa con xinh xắn như con.”
Phụ quân bé lại nhìn bé hồi lâu: “Ừ, ta cũng tán thành cách nói của ngươi.” Ngừng một lát, “Có điều, ta đích thực chưa từng thành thân.”
Bạch Cổn Cổn lúc này mới nghĩ ra: “À, con quên nói cho phụ quân biết rồi.” Bé cố gắng sắp xếp lại lời nói, cố gắng nói rõ ràng mọi việc: “Con không phải là con trai của phụ quân hiện tại, nhưng là con trai của phụ quân tương lai. Sáng nay sau khi cùng mẫu thân tiễn phụ quân đi bế quan, con có đến cung Nguyên Cực để tạm biệt Liên Tam thúc thúc, kết quả là bất cẩn đụng trúng pháp trận bế quan của thần Tổ Thị, thế là bị pháp trận đó đưa đến nơi này.”
“Tổ Thị? Tổ Thị còn sống?” Câu này không phải do phụ quân bé hỏi, mà là do Thượng thần Chiết Nhan nãy giờ vẫn ngồi một bên uống trà hỏi, khi Bạch Cổn Cổn dời tầm mắt về phía Chiết Nhan, Thượng thần Chiết Nhan khó nén nỗi kinh ngạc nhưng vẫn giữ thái độ hoà nhã hướng mắt về bé hỏi thêm câu nữa: “Tiểu Cổn Cổn, cháu nói cháu từ tương lai đến, vậy cháu có biết cháu đến từ tương lai bao nhiêu năm sau không?”
Bạch Cổn Cổn là một đứa trẻ rất biết thứ tự, bé dự tính lần lượt trả lời các câu hỏi của Chiết Nhan: “Bẩm Thượng thần Chiết Nhan, thần Tổ Thị đích thực còn sống, không lâu trước đây vừa mới quy vị.” Nhưng dẫu sao bé cũng là một đứa trẻ dễ quên đông quên tây, trả lời xong câu hỏi này liền quên mất Thượng thần Chiết Nhan còn hỏi câu gì nữa, bèn đăm đắm nhìn Chiết Nhan. Được Thượng thần Chiết Nhan nhắc nhở, mới nhớ ra: “Ồ, cháu cũng không biết cháu đến từ tương lai bao nhiêu năm sau nữa,” Bé suy tư một lát, “Nhưng mà cháu biết khi cháu sinh ra thì phụ quân đã được bốn mươi vạn tuổi rồi.”
Thượng thần Chiết Nhan nhanh chóng tính xong phép toán này, gã rít một ngụm khí lạnh: “Thế tức là nói, cháu đến từ hai mươi sáu vạn năm sau ư?” Gã còn lập tức bắt được điểm nhấn trong câu chuyện phiếm này, “Cháu nói Đế Quân già đến bốn mươi vạn tuổi mới sinh cháu ra, vậy ắt hẳn cháu là đứa nhỏ nhất rồi, cháu còn có mấy ca ca tỷ tỷ nữa thế?”
Bạch Cổn Cổn lắc lắc đầu: “Cháu không có ca ca tỷ tỷ, cháu là đứa con duy nhất của phụ quân, cũng là thiếu chủ nhân duy nhất của cung Thái Thần.” Nói xong câu nói này, bé xoay đầu sang nhìn Phi Vi đang đứng bên cạnh, “Phi Vi ca ca, em thấy hơi khát, muốn uống nước.”
Phi Vi mau chóng lo liệu cho bé.
Đế Quân chăm chú nhìn đứa bé bưng chén trà từ tốn uống từng ngụm từng ngụm trước mặt.
Đứa trẻ tự xưng là Bạch Cổn Cổn này đích thực có tướng mạo rất giống chàng, mà Tổ Thị đích thực cũng có khả năng còn sống, Tổ Thị còn sống cũng đích thực có đủ năng lực đưa đứa bé này trở về hai mươi sáu vạn năm trước, quan trọng nhất chính là, đứa bé này còn có năng lực ung dung xuyên qua cấm chế của chàng. Một thằng nhóc, cho dù nói dối cũng không thể chặt chẽ như vậy, đứa trẻ xinh xắn này có thể thực sự chính là con trai chàng. Đế Quân không có lấy nửa phần hứng thú với tình ái chốn hồng trần, sau khi chắc chắn Bạch Cổn Cổn là con trai mình, không hề nảy sinh hứng thú muốn biết thê tử tương lai của mình là ai, mà tận đáy lòng lại cảm thấy băn khoăn về một câu chuyện khác, do dự hồi lâu, hỏi thằng bé bấy giờ còn đang vùi đầu uống nước: “Bốn mươi vạn tuổi? Tại sao ta và mẹ ngươi lớn tuổi như vậy mới sinh ra ngươi?”
Bạch Cổn Cổn ngẩng đầu khỏi chén trà, chớp chớp mắt: “Mẫu thân không phải bốn mươi vạn tuổi, mẫu thân còn nhỏ lắm, trong nhà ta chỉ có phụ quân người là bốn mươi vạn tuổi thôi,” Bé cẩn thận nghĩ lại xem hồi ấy Cửu Cửu đã tự hình dung mình thế nào, rất nhanh đã nhớ ra, tay phải nắm thành nắm đấm nhỏ, nhẹ nhàng đấm lên đùi phải, lặp lại một cách hết sức chắc chắn: “Cửu Cửu cũng tự nói mình rất nhỏ, là tiểu kiều thê của phụ quân người.”
Ba chữ “tiểu kiều thê” này khiến gương mặt Đế Quân có chút bàng hoàng.
Thượng thần Chiết Nhan buột miệng cười thành tiếng: “Cái thằng nhóc này, cháu có biết tiểu kiều thê có nghĩa gì không hả?”
Cổn Cổn buông chén trà xuống: “Ừm,” Tay nhỏ vung lên, không chút nghi ngờ, “Đương nhiên biết chứ, Cửu Cửu nói khi mẹ vừa đến tuổi thành niên có thể bàn chuyện hôn sự thì đã được gả cho phụ quân rồi, tuổi xanh mơn mởn như thế, lại xinh đẹp như thế, nên mới là tiểu kiều thê.”
Trong thần sắc bàng hoàng của Đế Quân bỗng toát lên vẻ nghi hoặc: “Thế rồi ta và mẹ ngươi rốt cuộc hơn kém nhau bao nhiêu tuổi?”
Cổn Cổn lẳng lặng tính toán: “Ba mươi bảy vạn tuổi.”
Đế Quân trầm mặc hồi lâu, thần sắc nghiêm nghị: “Có phải ngươi nói dư một chữ vạn không?”
Cổn Cổn lắc đầu, vì để chứng tỏ bản thân là người đáng tin, cũng học theo phụ quân bày ra thần sắc nghiêm nghị: “Không hề.” Bé rất nghiêm túc giảng giải cho phụ quân phép toán này, “Phụ quân người bốn mươi vạn tuổi thì lấy mẫu thân, thời điểm đó mẫu thân ba vạn tuổi, bốn mươi vạn trừ đi ba vạn, sẽ được ba mươi bảy vạn.” Bổ sung một câu, “Không phải ba mươi bảy.”
Đế Quân lại trầm mặc hồi lâu, thần sắc nhìn qua có hơi hốt hoảng: “Tại sao hai người bọn ta lại kém nhau nhiều tuổi thế, ta còn lấy nàng, có phải ta bị ép không?”
Thượng thần Chiết Nhan lần đầu tiên trông thấy Đông Hoa như vậy, vui sắp chết luôn, thấy Cổn Cổn ngẩn người không có cách nào trả lời vấn đề này, không khỏi nén nỗi vui sướng nói câu công đạo: “Đừng nói là hai mươi sáu vạn năm sau trong bốn bể tám cõi hiền huynh đức cao vọng trọng tới đâu, chỉ nói bây giờ, trên trời dưới đất nào có ai dám ép uổng anh chứ, hiền huynh, có thể thấy là anh tự nguyện rồi!” Lại nhìn về phía Cổn Cổn đang ngẩn người nói: “Ắt hẳn mẹ cháu nhất định có chỗ nào xuất chúng, mới có thể khiến Đế Quân không bận tâm cách biệt tuổi tác lớn như vậy thật lòng chịu lấy. Đúng rồi, mẹ cháu là khuê tú nhà ai đấy?”
Chuyện này Cổn Cổn biết, lập tức phấn chấn lại, nhìn về phía Thượng thần Chiết Nhan: “Mẹ cháu thì ngài không biết đâu,” nghĩ một lát, “có điều ông của mẹ cháu thì ngài biết đó, chính là bạn tốt của ngài, Thượng thần Bạch Chỉ.”
Thượng thần Chiết Nhan phun cả ngụm trà ra.
Vừa khéo phun thẳng lên mình Cổn Cổn.
Cổn Cổn choáng váng.
Đế Quân cuối cùng cũng choàng tỉnh, nhìn Chiết Nhan một cái, lại nhìn Cổn Cổn một cái, ra hiệu cho Phi Vi đưa Cổn Cổn xuống thay quần áo.
Cổn Cổn đi theo Phi Vi. Dưới tàng hoa Phật Linh chỉ còn hai vị thượng thần hai mặt nhìn nhau.
Hồi lâu sau, Thượng thần Chiết Nhan mở miệng phá vỡ không khí tĩnh lặng dưới bóng cây, trên khuôn mặt tươi cười rạng rỡ tăng thêm mấy phần không thể tin được: “Không ngờ anh lại lấy cháu gái của Bạch Chỉ!”
Thượng thần Chiết Nhan vừa nói xong, Đế Quân còn chưa kịp trả lời, hai tiểu tiên đồng hoạt bát đã hớt ha hớt hải chạy tới, trên tay còn ôm theo một con hồ ly nhỏ đỏ rực như lửa.
Đế Quân nhìn hai tiểu tiên đồng trước mặt, cảm thấy đau đầu: “Các ngươi có chuyện gì nữa?”
Tiểu tiên đồng cung kính dâng tiểu hồ ly chín đuôi trên tay trình lên trước mặt Đế Quân, ríu ra ríu rít báo công: “Đế Tọa Đế Tọa, chúng nô tài nhặt được con tiểu hồ ly quý hiếm này ở bên bờ hồ Kim Kính, nhớ ra Đế Tọa thích thú lông tròn [2], bèn đem nó tới đây, Đế Tọa ngài ôm xem xem!”
Đế Quân quả thực thích thú lông tròn, đích thực thấy thú lông tròn xinh đẹp thì liền nhịn không được muốn ôm một cái, bởi vậy chàng bèn ôm lấy tiểu hồ ly, thấy nó nhắm chặt hai mắt, bèn hỏi hai tiểu tiên đồng: “Nó làm sao vậy?”
Tiểu tiên đồng đáp: “Khi chúng nô tài nhặt được thì nó đã hôn mê rồi, nhưng cũng chẳng có gì đáng ngại, đã cho ăn thanh tâm hoàn, hẳn cũng sắp tỉnh rồi!”
Đế Quân gật gật đầu, vuốt ve trán tiểu hồ ly, hướng về phía tiểu tiên đồng: “Vậy nuôi nó trong cung làm linh sủng đi, các ngươi đi dọn một cái ổ êm cho nó.”
Bạch Cổn Cổn đã thay y phục xong được Phi Vi dắt trở về nghe thấy hai từ “cái ổ” thì có chút hiếu kỳ, vừa nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cái ổ gì,” vừa rẽ qua hành lang, vừa thấy con tiểu hồ ly trong lòng Đế Quân, hai mắt trợn tròn, “A, mẫu thân!”
Thượng thần Chiết Nhan nhìn Bạch Cổn Cổn một cái, lại nhìn Đế Quân một cái, lại nhìn con tiểu hồ ly trong lòng Đế Quân một cái, “Ồ,” gã nói, “Một nhà ba người thế là đoàn tụ rồi nhé.”
Sắc mặt Đế Quân lại trở nên bàng hoàng, nhìn con tiểu hồ ly trong lòng, buông không được, không buông cũng không được, nhất thời không biết bản thân mình là ai, đang ở đâu, lại rốt cuộc đang làm cái chuyện gì.
Hai tiểu tiên đồng bốn mắt nhìn nhau, thỏ thẻ, lại khép nép nói: “Ấy, Đế Quân sẽ lấy con tiểu hồ ly này sao, thế, thế có dọn ổ cho nó không ạ?”
—————————————-
[1] Nguyên văn là 婆师迦花, âm Hán Việt là Bà Sư Già Hoa. Là tên của một loại Phật hoa, theo tra cứu thì có vài chỗ nói tên khoa học của hoa này là Jasminum sambac, tức là hoa nhài. Nhưng thông tin này không thấy ghi nhận trong bất cứ website liên quan đến Phật giáo nào, nên cũng có thể sai. Tạm thời để là hoa nhài, khi nào có thông tin khác thì sửa.
[2] Nguyên văn là viên mao (圆毛): Từ này dùng để chỉ chung động vật hữu nhũ, tức thú có vú. Tui phang thẳng chữ “viên” là tròn theo đúng nghĩa đen của nó luôn là bởi vì chữ này ám chỉ đúng nghĩa đen thật, hơn nữa còn có tính chất rất “super soi” =))). Lông tròn ở đây là lỗ chân lông hình tròn, khác với lỗ chân lông dẹt ở loài chim. Để minh họa thú lông tròn, lông dẹt, ta xem cái hình này cho dễ hiểu https://img.alicdn.com/i3/2203095518707/O1CN01h9qc3X2EBr6sR0yzt_!!2203095518707.jpg

“Đế Quân không có lấy nửa phần hứng thú với tình ái chốn hồng trần, sau khi chắc chắn Bạch Cổn Cổn là con trai mình, không hề nảy sinh hứng thú muốn biết thê tử tương lai của mình là ai, mà tận đáy lòng lại cảm thấy băn khoăn về một câu chuyện khác, do dự hồi lâu, hỏi thằng bé bấy giờ còn đang vùi đầu uống nước: “Bốn mươi vạn tuổi? Tại sao ta và mẹ ngươi lớn tuổi như vậy mới sinh ra ngươi?’”
Hồi trước khi đọc đến đoạn này mị không chú ý nhiều đến chi tiết này nhưng sau vài tháng, có lẽ trưởng thành hơn chút ít nên đã nhận ra sự “tinh tế” của bà Thất khi cài cắm chi tiết này. Quả thật khi thấy một cặp vợ chồng dưới điều kiện có sức khoẻ bình thường mà lại có con trễ thì người bình thường cũng sẽ thắc mắc y như vậy. Nhưng Đế Quân khác người ở chỗ ổng ko quan tâm đến việc vợ mình mà ai mà chỉ thắc mắc mỗi vấn đề này là do ổng sợ bản thân ổng có vấn đề nên mãi đến tuổi già mới có được một đứa con mọn 🤣🤣🤣
Ủa cô nói tui mới để ý luôn á =))))). Lúc mần tui chỉ nghĩ chắc thằng chả đang đinh ninh mình lấy vợ trễ hay bị ép đồ mới hỏi vậy.
Mà nói theo cô mới đúng, ổng đang sợ tâm sinh lý mình có vấn đề =))))))))))))))))))))
Nay tự nhiên nhớ phim cày lại mà thấy chưa đã zới cái kết phải kím ngoại truyện đọc đỡ hicc