TAM SINH TAM THẾ – CHẨM THƯỢNG THƯ – TẬP HỢP MỘT SỐ NGOẠI TRUYỆN

By

·

17–25 phút

TAM SINH TAM THẾ – CHẨM THƯỢNG THƯ

TẬP HỢP NGOẠI TRUYỆN

#tamsinhtamthế#chamthuongthu#ngoaitruyen#doanvan#phuquanlytuong

Dịch (láo): A Tĩnh

———————-

[Cảnh báo: Ngoại truyện lên đã lâu, có thể bạn đã đọc rồi]

NGOẠI TRUYỆN: PHỤ QUÂN LÝ TƯỞNG

[Ngoại truyện đăng ngày 9/3/2020 trên weixin]

Nửa đêm, Bạch Cổn Cổn bò dậy từ trên giường, tuy rằng hai mắt vẫn còn díu lại vì ngái ngủ, nhưng bé tự biết bây giờ đã là khắc đầu tiên của giờ Dần, phải đắp chăn cho Cửu Cửu. Bạch Cổn Cổn dần dần tỉnh lại, cuối cùng mở to mắt, bé mơ hồ nhìn sang bên cạnh, lại phát hiện ra cái chăn bên cạnh trống không. Bạch Cổn Cổn hốt hoảng, suýt chút té xuống giường, cuối cùng bé nhớ ra, bé và Cửu Cửu không còn ngủ chung phòng đã một tháng nay.

Cửu Cửu bị thương, một tháng này cứ hôn mê bất tỉnh, vị thúc thúc xinh đẹp tự xưng là phụ quân bé đang chăm sóc cho Cửu Cửu, hai người đang ngủ ở phòng kế bên.

Bạch Cổn Cổn còn nhớ một ngày nọ một tháng trước. Tạ Cô Châu thúc thúc mang bé đến tìm mẫu thân, gặp được vị thúc thúc xinh đẹp có màu tóc giống hệt như bé. Thúc thúc xinh đẹp hỏi bé là ai, bé thành thật khai báo, bé là con trai của Cửu Cửu, thúc thúc xinh đẹp đánh rơi chén thuốc ngay tại đương trường. Bạch Cổn Cổn hiếu kỳ hỏi thúc thúc xinh đẹp đó là ai, thúc thúc kia nói, mình chính là phụ quân của bé.

Trong thế giới thần tiên, phụ quân có ý nghĩa gì, tuy rằng Bạch Cổn Cổn là một tiểu tiên đồng vừa mới về tiên giới, nhưng cũng hiểu rõ. Phụ quân có nghĩa là cha.

Lúc đó Bạch Cổn Cổn rất kinh ngạc. Bởi vì bé sớm đã hoài nghi việc Cửu Cửu nói một mình mẹ sinh ra bé, chính là gạt bé. Nhưng đồng thời bé cũng là một tiểu tiên đồng vừa thận trọng lại kỹ lưỡng, không dễ bị người ta lừa, bé cảnh giác tránh khỏi bàn tay của thúc thúc xinh đẹp đang muốn xoa đầu bé, thận trọng hỏi thúc thúc xinh đẹp một câu: “Chú nói chú là phụ quân của cháu, vậy tức là cha cháu rồi, nhưng Cửu Cửu nói cháu không có cha, vậy chú lấy gì chứng minh, chú chính là cha cháu?”

Thúc thúc xinh đẹp ngẩn người, sắc mặt dường như hơi buồn bã, nhìn bé hồi lâu, hỏi bé: “Mẹ con, nói với con như thế à?”

Bé thành thật gật đầu.

Thúc thúc xinh đẹp xoa xoa đầu bé: “Là cha không tốt, khiến con và mẹ chịu khổ rồi.”

Ngày đó, hai người họ ở cạnh Cửu Cửu đang hôn mê, cùng nhau chăm sóc Cửu Cửu rất lâu.

Sau này, Bạch Cổn Cổn nghe được từ miệng của Tạ Cô Châu thúc thúc đáng tin cậy nhất, rằng thúc thúc xinh đẹp tự xưng là cha bé đó, chính là một vị thần tôn vô cùng lợi hại trong giới thần tiên, từng là Thiên Địa Cộng Chủ, chủ nhân của Bích Hải Thương Linh, toàn thể thế giới thần tiên tứ hải bát hoang này, đều phải tôn xưng Ngài một tiếng Đế Quân. Đồng thời, Tạ Cô Châu thúc thúc nói với bé, vị thúc thúc này thực sự chính là cha bé, là phụ quân của bé. Khi Tạ Cô Châu thúc thúc nói những lời này, còn có một vị thúc thúc cầm quạt thép đứng bên cạnh cười cười phụ họa, nói bé là đứa con lúc về già của phụ quân. Thế rồi bị quản sự ca ca hầu hạ bên cạnh phụ quân tên là Trọng Lâm oán hận trừng một cái.

Cái gì là Thiên Địa Cộng Chủ, cái gì là Bích Hải Thương Linh, cái gì là con lúc về già, Bạch Cổn Cổn đều không hiểu lắm, nhưng vị thúc thúc ưa nhìn kia, thực sự là phụ quân bé ư? Bé có hơi phấn khởi, lại có chút khẩn trương, đã có phần thấp thỏm, còn có tí lo âu nữa.

Thời gian cùng Cửu Cửu ẩn cư ở phàm thế, Bạch Cổn Cổn từng nghĩ rất nhiều, nếu như bé có cha, người cha đó sẽ trông như thế nào. Phụ quân lý tưởng mà bé luôn mong mỏi, tuy rằng tướng mạo có thể không xinh đẹp như Cửu Cửu, nhưng tài nấu ăn nhất định phải cao hơn Cửu Cửu, kiếm thuật cũng nhất định phải tốt hơn Cửu Cửu, cha còn phải thức dậy đúng giờ, hơn nữa không bao giờ được đạp chăn.

Cho nên, vào một buổi trưa sau khi đã tin tưởng chín phần thúc thúc xinh đẹp kia là cha của bé, Bạch Cổn Cổn chủ động bước vào phòng của mẫu thân, sau khi cùng phụ quân chăm sóc mẫu thân hồi lâu, lòng đầy hưng phấn, khẩn trương, thấp thỏm, mà lo âu, bắt đầu một cuộc nói chuyện có ý nghĩa trọng đại với phụ quân bé.

Bạch Cổn Cổn ngồi trên một cái ghế thái sư còn cao hơn bé cả cái đầu, bởi vì chân không thể chạm đất, nên mất đi chút uy nghiêm, bé bèn ngồi thẳng lưng dậy, hai tay nắm lại thành hai nắm đấm đặt trên đầu gối, nỗ lực tỏ ra chút vẻ trầm ổn.

Bé thận trọng nhìn cha bé đang ngồi bên giường Cửu Cửu: “Tạ Cô Châu thúc thúc nói cha đích thực là cha con, còn nói con nên gọi cha là phụ quân, thế nên hôm nay con đến tìm phụ quân, thực ra là có mấy vấn đề rất quan trọng muốn hỏi phụ quân một chút.”

Phụ quân bé vốn dĩ đang cầm một cái khăn vải trơn mướt lau tay cho Cửu Cửu, nghe thấy bé tự nhiên lưu loát thốt ra hai chữ phụ quân, cánh môi khẽ động. Bạch Cổn Cổn nhìn ra đó là một nụ cười, mới thả lỏng hơn một chút. Nhưng nhớ ra cuộc nói chuyện này quan trọng đến nhường nào, bèn tức khắc ngồi ngay lại.

Phụ quân bé đặt chiếc khăn vải vào trong bồn ngọc, lại nắm lấy tay mẫu thân giấu kín vào chăn bông, sau đó mới nhìn sang bé, đánh giá trên dưới bé một lần: “Cổn Cổn, con ngồi ngay ngắn vậy, để làm gì?”

Bạch Cổn Cổn không dám buông lơi phòng bị, vẻ mặt nghiêm nghị, mắt đối mắt với phụ quân bé: “Bởi vì câu con muốn hỏi phụ quân, rất nghiêm túc.”

Phụ quân bé nhìn bé: “Vậy con hỏi đi.”

Bạch Cổn Cổn dùng giọng điệu nghiêm nghị như kể chuyện ma hỏi phụ quân bé: “Phụ Quân, tài nấu ăn của phụ quân so với mẫu thân thế nào?”

Phụ Quân bé trầm mặc: “Ta cảm thấy cũng được.”

Trọng Lâm ca ca bước lên thu dọn bồn ngọc bỗng nhiên té ngã.

Bạch Cổn Cổn không rõ ‘cũng được’ là có ý gì, bản năng thận trọng lại hỏi thêm một câu: “Cũng được, là giỏi hơn cả mẫu thân ư?”

Phụ quân bé lại trầm mặc: “So với mẫu thân con, hình như còn cách biệt chút xíu.”

Trọng Lâm ca ca đang thu dọn bồn ngọc lại té ngã.

Bạch Cổn Cổn gật đầu, tuy rằng chỉ cách một chút xíu, nhưng cũng chứng tỏ tài nấu bếp của phụ quân bé vẫn chưa giỏi bằng mẫu thân, Bạch Cổn Cổn có hơi thất vọng, bé thở dài: “Vậy đến câu thứ hai, kiếm thuật của phụ quân tốt hơn mẫu thân không?”

Lần này thì phụ quân bé trả lời rất dứt khoát: “So với mẫu thân con, cách một trời một vực, ta là trời, mẫu thân con là vực.” Ngẫm nghĩ một lát, chữa lại: “Không, ta là trời, mẫu thân con là đáy vực.”

Bạch Cổn Cổn há to miệng kêu “oa”, cảm thấy có chút phấn khích, không khỏi dồn dập tiếp tục hỏi: “Thế phụ quân có thức dậy đúng giờ không? Có đạp chăn không?”

Phụ quân bé lại tiếp tục trầm mặc, sau đó rất chân thành trả lời bé: “Đương nhiên.”

Bé nghĩ ngợi: “Đương nhiên thức dậy đúng giờ, đương nhiên không đạp chăn ư?”

Phụ quân bé bình tĩnh gật đầu: “Ừ.”

Trọng Lâm đã dọn xong bồn ngọc nhìn phụ quân bé một cái, vẻ mặt đó, cứ như muốn nói lại thôi, lại cứ như một lời khó nói, nhưng cuối cùng Trọng Lâm cái gì cũng không nói, bưng bồn ngọc cúi người lui ra.

Bạch Cổn Cổn ngồi trên ghế tổng kết lại, cảm thấy cũng xem như ưng ý với mấy câu trả lời của phụ quân. Tuy rằng tài nấu ăn của phụ quân không giỏi bằng mẫu thân, nhưng cũng chỉ kém có chút xíu, huống chi kiếm thuật phụ quân lại giỏi, còn thức dậy đúng giờ và không đạp chăn nữa, tuy rằng chưa thể xem như vô cùng lý tưởng, nhưng cũng là một người cha xem như lý tưởng rồi. Bé đã yên tâm, thở phào dựa lưng vào ghế, trên môi nở một nụ cười. Phụ quân bé dường như cũng thở phào.

Nhưng lúc đó, một đĩa bánh điểm tâm trên bàn đột nhiên đập vào mắt Bạch Cổn Cổn. Bạch Cổn Cổn bỗng dưng nhớ ra một vấn đề cũng rất quan trọng mà bé lại quên mất, gấp rút ngồi thẳng dậy: “Phụ quân, còn một câu hỏi nữa!”

Phụ quân bé cũng ngồi thẳng dậy: “Nói đi.”

Bạch Cổn Cổn vươn hai nắm tay nhỏ, một bàn tay giơ lên ba ngón tay, một bàn tay giơ lên bốn ngón tay: “Ví dụ như, mẹ làm bảy cái bánh mặn, sau đó sắp thành hai đĩa, một đĩa ba cái, một đĩa bốn cái, thế thì trong nhà ta, phụ quân cảm thấy, chúng ta nên chia số bánh này thế nào?”

Phụ quân bé suy nghĩ một lúc: “Con ba cái, mẹ con bốn cái đi.”

Bạch Cổn Cổn hoàn toàn không thể ngờ, cho dù về thế giới thần tiên rồi, mà nếu Cửu Cửu làm bảy cái bánh, bé vẫn chỉ có thể được ăn ba cái. Bé không thể chấp nhận nổi, thừ người ngồi trên ghế.

Phụ quân bé thấy bé như thế, thử chữa lại: “Hay là Cổn Cổn nhà ta hiếu thuận, cảm thấy nên để phụ quân ba cái, mẹ con bốn cái, phải không?”

Bạch Cổn Cổn cảm thấy đáp án này thực quá điên rồ, không thể tin nổi nhìn phụ quân bé một cái, run run rẩy rẩy bò xuống khỏi ghế, không nói lời nào bước thẳng ra ngoài. Bóng lưng nhỏ bé tràn trề cô tịch thê lương. Khi bé đã bước đến ngưỡng cửa, phụ quân bé cuối cùng cũng ý thức được vấn đề, chân thành muốn cứu vãn: “Cổn Cổn, chia con ba cái, là phụ quân suy nghĩ cặn kẽ rồi, vì bánh ăn quá nhiều, trẻ con bị sâu răng đó.”

Bạch Cổn Cổn lạnh lùng không ngoái đầu lại, buồn bã: “Đừng khinh con nít không biết gì, bánh ngọt ăn nhiều mới sâu răng, bánh mặn ăn nhiều không bị.” Nói xong bèn khí phách mở cửa bước đi.

Trong lòng Bạch Cổn Cổn, kỳ thi sát hạch bé tự bố trí cho phụ quân, phụ quân hoàn toàn không vượt qua được, bé hoàn toàn không hài lòng về người cha này xíu nào. Hơn nữa còn cảm thấy làm một tiểu tiên đồng quá gian nan. Tuy nhiên bé không hề biết, thực ra làm một tiểu tiên đồng không hề gian nan, chỉ có làm tiểu tiên đồng nhà họ Bạch mới tương đối gian nan thôi.

Mà đêm nay, trên đường Bạch Cổn Cổn đến phòng của Cửu Cửu sát bên để giúp Cửu Cửu đắp chăn, bất cẩn nhớ tới những chuyện khiến người ta chạnh lòng, bé thật thà thở dài một hơi, sau đó nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Cửu Cửu ra.

Bên chiếc giường gỗ lim có một viên dạ minh châu, ánh sáng dịu nhẹ tỏa ra khắp phòng. Bạch Cổn Cổn ngước mắt nhìn vào, nhưng chẳng thấy Cửu Cửu đâu, chỉ thấy một bóng lưng như ngọc sơn khuynh đảo nghiêng mình nằm ở phía ngoài giường, thấy mái tóc bạc như thác đó, bé biết ngay chính là phụ quân bé.

Phụ quân tuy không xoay người lại, nhưng Cổn Cổn biết phụ quân còn chưa ngủ, bởi vì lúc ấy phụ quân đang nhấc tay hướng vào trong, kéo chăn mây lên một tí. Bạch Cổn Cổn đến đây như bị mộng du, mãi vẫn chưa tỉnh hẳn, bấy giờ bỗng nhiên hiểu ra, Cửu Cửu không thấy đâu chắc là đang ngủ ở phía trong giường, nằm trong lòng phụ quân, động tác này của phụ quân là đang đắp chăn giúp Cửu Cửu.

Thấy hình ảnh trước mắt, Bạch Cổn Cổn nghĩ bụng, ồ, hóa ra một tháng này đều do phụ quân đắp chăn cho Cửu Cửu, cũng được, tuy rằng phụ quân này và phụ quân lý tưởng của mình còn có một khoảng cách nhất định, nhưng về mặt này thì phụ quân làm rất tốt, xem ra phụ quân rất quan tâm Cửu Cửu.

Bé hoàn toàn không nghĩ tới mẹ bé còn đang bị thương hôn mê, khả năng nửa đêm đạp chăn thật ra không lớn lắm, người đạp chăn đương nhiên là người khác. Nhưng dù sao bé cũng còn quá nhỏ, tâm tư còn rất đơn thuần, bởi thế chỉ cảm động đơn thuần, hơn nữa cảm thấy có chút thích phụ quân như vậy, hết sức yên tâm rời khỏi phòng Cửu Cửu, ngọt ngào trở về đánh một giấc.

————————-

Ngoại truyện ngắn 1 – 7, đăng từ 5/3/2020 – 22/3/2020 trên weixin]

1. Điểm môn lịch sử thượng cổ của cháu chỉ có 5 điểm.

Cục Bột và Cổn Cổn đang tám ngoài giảng đường.

Cục Bột: Môn lịch sử Thượng Cổ lần này sao cháu chỉ có 5 điểm vậy?

Cổn Cổn: Chắc là vì trước khi thi cháu có nhờ phụ quân ôn tập.

Cục Bột: Vậy càng không đúng, đề lần này phu tử ra hầu như đều về phụ quân cháu mà!

Cổn Cổn: Ừm, cháu chiếu theo lời dạy của phụ quân viết đó chứ.

Cục Bột nghĩ mãi không ra: Thế sao chỉ được có 5 điểm được? Rồi đối với chuyện cháu chỉ có 5 điểm này, phụ quân cháu có suy nghĩ gì?

Cổn Cổn: Phụ quân an ủi cháu, nói chân lý lúc nào mà chả nằm trong tay thiểu số.

Cục Bột: …

2. Dạy bù

Cục Bột và Cổn Cổn vẫn ngồi tám trước giảng đường.

Cục Bột: Ta nghe mẹ nói bởi vì cháu thi môn lịch sử Thượng Cổ chỉ có 5 điểm, nên Phượng Cửu tỷ tỷ lần này không vui cho lắm, đúng không?

Cổn Cổn thành thật gật đầu: Ừm, bởi vì mẫu thân không vui, cho nên phụ quân cũng không vui.

Cục Bột: Thế phụ quân cháu có dạy bù cho cháu không? (Nghĩ mà rùng mình nên giơ tay ôm ngực) Mỗi lần ta thi hơi kém, chọc mẫu thân không vui, phụ quân đều vì lấy lòng mẫu thân mà bán mạng dạy bù ta đó.

Cổn Cổn: Phụ quân cháu thì lại không dạy bù cho cháu.

Cục Bột: Thế thì tốt.

Cổn Cổn do dự: Nhưng phụ quân dạy bù cho phu tử.

Cục Bột: …

Cục Bột đơn thuần nhất thời không biết nói chi.

3. Cống hiến

Sau khi kết hôn, có một ngày, Phượng Cửu chia sẻ tâm sự với Đế Quân: Gần đây thiếp cứ nghĩ, chính sự của mình toàn do phụ quân và mẫu thân ra mặt làm thay, còn thiếp mỗi ngày vẫn phải đi học, như vậy có phải quá không có cống hiến cho Thanh Khâu rồi không? Có phải thiếp càng phải cố gắng hơn một chút không?

Đế Quân: Tin ta đi, cống hiến của nàng đối với Thanh Khâu đã có thể ghi vào sử sách rồi.

Phượng Cửu kinh ngạc: Thiếp đã làm gì?

Đế Quân: Bạch Thiển gả cho Dạ Hoa, bằng sức một mình mình kéo địa vị toàn thể Thanh Khâu xuống thấp, may mà nàng có thể bằng sức một mình mình kéo nó trở lên.

Phượng Cửu: …

Đế Quân: Cha và gia gia nàng nhất định cảm kích nàng lắm nhỉ?

Phượng Cửu: …

4. Tướng ngủ

Chuyện này xảy ra sau khi Phượng Cửu khỏe lại không lâu.

Sáng sớm, Phượng Cửu tỉnh dậy, phát hiện Đế Quân lại vùi đầu trên hõm vai của mình, tay vững vàng ôm lấy eo mình mà ngủ.

Phượng Cửu thúc một cái, thúc tỉnh Đế Quân: “Sao chàng lại xem thiếp như gối ôm mà ôm ngủ vậy?”

Đế Quân mơ hồ càng vùi đầu sâu vào hõm vai nàng: “Không phải xem nàng như gối ôm.”

Phượng Cửu mặt không cảm xúc nhìn lên màn giường: “Trọng Lâm nói, lúc chàng ngủ một mình, đều ôm gối ôm mà ngủ thế này.”

Đế Quân ậm ờ: “Ta xem gối ôm như nàng mà ngủ.”

Phượng Cửu cười lạnh: “Đừng gạt người, khi thiếp còn là tiểu hồ ly trong cung Thái Thần, cũng thường hay thấy chàng ôm gối ôm ngủ thế này, lúc đó chàng còn chưa biết thiếp!”

Đế Quân khựng lại, không nói gì.

Phượng Cửu hừ một tiếng: “Chàng đúng là xem thiếp như gối ôm!” Đồng thời âm thầm bội phục chính mình: Không ngờ mình có thể làm cho Đế Quân không còn gì để nói, đúng là cừ khôi tiểu Phượng!

Im lặng một lúc. Đế Quân từ từ ngẩng đầu lên khỏi vai nàng, tiếp đó tay nắm, chân nhấc, dùng sức ấn nàng xuống dưới.

Phượng Cửu: Chàng chàng chàng làm gì vậy?

Đế Quân hờ hững cởi thắt lưng của nàng ra: Chứng minh với nàng ta không xem nàng như gối ôm.

Phượng Cửu: …

Nắng mai rọi vào tẩm điện, đầu Phượng Cửu như đông cứng lại, một đoạn đối thoại thuần khiết như vầy, rốt cuộc sao lại tiến triển đến bước cuối cùng này vậy, nàng mở to mắt nhìn quần áo bị vứt xuống giường, cảm thấy mông lung.

5. Thượng triều

Ti Mệnh đến tìm Liên Tống thám thính tin tức.

Ti Mệnh: Sau khi Đế Quân bố trí kết giới Tính Quang tịnh hóa Tam độc trọc khí, mượn cớ tịnh dưỡng, hai trăm năm nay chưa từng đến triều hội của Thiên Quân. Thế mà hôm nay, lại ló đầu xuất hiện trên Đại triều hội. Chúng tiên hốt hoảng, sâu sắc cảm thấy Đế Quân đột ngột thượng triều, có phải bát hoang lại sắp nghênh đón đại kiếp nạn gì không, Tam điện hạ có biết chuyện này là chuyện gì chứ?

Tam điện hạ im lặng một lúc: Ngươi có chú ý đến chiếc áo choàng Đế Quân mặc không?

Ti Mệnh: Có chú ý, cực kỳ hoa lệ, càng tôn thêm thần thái nghiêm trang cao quý của Đế Quân.

Tam điện hạ: Vậy thì đúng rồi.

Ti Mệnh không hiểu.

Tam điện hạ: Chiếc áo đó vải là do Phượng Cửu chính tay dệt, từng đường kim mũi chỉ đều do nàng chính tay khâu.

Ti Mệnh vẫn chưa hiểu.

Tam điện hạ: Ngài rất vừa lòng.

Ti Mệnh vẫn tiếp tục chưa hiểu.

Tam điện hạ: Nên mặc đến triều hội đi tới đi lui khoe vậy thôi.

Ti Mệnh:…

6. Tiệc cưới

Chuyện này xảy ra sau khi Phượng Cửu tỉnh dậy không lâu.

Ti Mệnh đến tìm Trọng Lâm dò thám tin tức.

Ti Mệnh: Trọng Lâm đại nhân, nghe nói Đế Quân dự tính tổ chức tiệc cưới bù cho Phượng Cửu điện hạ?

Trọng Lâm: Không sai.

Ti Mệnh: Còn muốn đãi liên tiếp hai trăm ngày?

Trọng Lâm: Không sai.

Ti Mệnh: Thế này có phải khoa trương quá rồi không? Chư vị tiên giả tứ hải bát hoang thực ra cũng đâu có rảnh, ngày nào cũng có thể đến dự tiệc cưới của lão nhân gia Ngài.

Trọng Lâm: Lão nhân gia Ngài thực ra cũng không bận tâm bọn chúng đến hay không đến.

Ti Mệnh: ?

Trọng Lâm: Ngài chỉ quan tâm hai trăm ngày này Ngài phí mất bao tâm tư chuẩn bị hai trăm bộ đồ cưới kiểu dáng khác nhau phong cách khác nhau, Phượng Cửu điện hạ có mỗi ngày mặc một bộ cho Ngài xem không thôi à.

Ti Mệnh: …

Trọng Lâm: Ta cảm thấy Điện hạ sẽ mặc.

Ti Mệnh:

Trọng Lâm: Điện hạ ngốc nghếch, Đế Quân nói thời hồng hoang, tôn thần thành hôn đều làm vậy, cần phải chúc mừng liên tiếp hai trăm ngày, tân nương còn phải thay hai trăm bộ đồ cưới, Điện hạ tin thật luôn.

Ti Mệnh: …

Ti Mệnh: Thượng thần Chiết Nhan cũng là thần hồng hoang, chẳng lẽ không nhắc nhở Phượng Cửu điện hạ, vạch trần lời nói dối này?

Trọng Lâm: Không có.

Ti Mệnh: Thế này không giống Thượng thần Chiết Nhan bao che người mình lắm á.

Trọng Lâm: Ừ, đại khái là bởi vì Thượng thần Chiết Nhan cũng trông mong Thượng thần Bạch Chân có thể tin lời nói dối này, lúc thành hôn cũng thay hai trăm bộ đồ cưới cho ổng xem.

Ti Mệnh: …

Trọng Lâm: Bây giờ ngươi đã biết bí mật lớn nhất trong hai trăm ngày sắp tới của cung Thái Thần rồi.

Ti Mệnh: ?

Trọng Lâm vỗ vỗ vai Ti Mệnh: Nếu như bên ngoài có lý giải không hay lắm nào về buổi tiệc cưới này, Ti Mệnh Tinh quân, ngươi phải đến nói với ta đó.

Ti Mệnh: ?????!!!!!!!!

7.

Rất lâu rất lâu rất lâu sau này, Thiếu Quán tỉnh lại, có một hôm ngồi tám chuyện với Chiết Nhan, tám tới chuyện của Đông Hoa.

Thiếu Quán: Ta đã sớm biết nếu có ngày Đông Hoa lấy vợ, thế nào hắn cũng lấy một con thú lông tròn mà, quả nhiên là vậy.

Chiết Nhan:… Lời ngươi nói quả không sai, có điều sao ta nghe thấy có mùi khó chịu vậy.

Thiếu Quán: Đã cưới được con hồ ly đỏ chín đuôi duy nhất trong bốn bể tám cõi, con hồ ly đỏ này còn sinh cho hắn một thằng nhóc hồ ly bạc chín đuôi cả bốn bể tám cõi cũng chỉ có một con, hai con hồ ly quý hiếm nhất dưới gầm trời này đều về tay hắn hết rồi. Ta cảm thấy kiếp thần của hắn đúng là đã lên tới đỉnh.

Chiết Nhan: Ta cảm thấy kiếp thần của Đông Hoa lên đến đỉnh hình như không phải nhờ mấy việc này…

Thiếu Quán: Haiz, mối duyên này, khiến người ta hâm mộ quá!

Chiết Nhan: Hâm mộ hắn sau bao năm cô độc, cuối cùng cũng có chốn quay về?

Thiếu Quán: Không, ta hâm mộ hắn có thể ngày ngày ngồi nhà vuốt lông hồ ly, hơn nữa còn có thể thay phiên đổi màu.

Chiết Nhan: ….

Theo dõi
Thông báo của
guest

28 Góp ý
AnneNguyen
3 năm trước

Đã đọc xong 3 cuốn Bộ sinh liên, hay quá trời, nhưng chẳng biết khi nào mới có quyển 4, buồn!!! Cám ơn bạn đã dịch truyện Bộ sinh liên và các Phiên ngoại ngọt như đường của Đế quân và Phượng cửu….

A Tĩnh
3 năm trước
Trả lời  AnneNguyen

hihi, cảm ơn bạn vẫn luôn theo dõi mấy bài trong blog mình XD. Quyển 4 thì hi vọng cô Thất viết xong trong năm nay rồi chỉ cần đợi xuất bản thêm nửa năm nừa à 😛

AnneNguyen
3 năm trước
Trả lời  A Tĩnh

Ui là trời, hóa ra là chưa viết xong q4 nữa, tưởng là đã viết xong rồi đang chỉnh lý trước khi XB chứ.. Mà không biết tác giả làm sao dung hòa những chi tiết thay đổi trong Bộ sinh liên với 2 bộ trước nhỉ? Như chuyện Bạch Thiển đã từng gặp và cứu Dạ Hoa? Tò mò quá đi mất…

A Tĩnh
3 năm trước
Trả lời  AnneNguyen

Ít nhất là lúc mở bán quyển 3 thì vẫn thông báo là chưa viết xong á :))).
Diễn biến trong phần bát hoang này cuối cùng sẽ được Tổ Thị nghịch chuyển thời gian cho về lại từ đầu (để giải quyết trận đại kiếp), nên lúc đó không còn những tình tiết khác với Đào Hoa hay Chẩm (ví dụ Bạch Thiển gặp Dạ Hoa sớm) :)))). Hồi đó mình còn đùa là Đường Thất viết không sợ bug vì cứ viết đi rồi báo reset phát là xong chuyện :))). Thiết lập này được báo trước rồi và mình có dịch ở đây nè:
https://www.facebook.com/gocanhchoicuaatinh/posts/pfbid02mU1mrwGHec1R5uaDcwZfXTxRvdGas5pG1JpecDYBCDNu5VLfu57dM9x3VSZzdm54l?__cft__%5B0%5D=AZUqRyrcdUsKaOuFuQ6jQ13fC1AP5SiyDHZzUmBAjwFLPy-KApbvPrS2eYricPJwng3crU9WPFPXJE2LPfjQ609uM4LflxqulA0EHFX3iZ57AhA0wGsyA7LaJrw9UwxUAsM&__tn__=%2CO%2CP-R

Freya P
Freya P
3 năm trước

Thật ra, làm tiểu tiên đồng nhà họ Bạch đâu gian nan gì, cứ nhìn tuổi thơ dữ dội của 5 anh em siêu nhân Bach Thiển cùng Phượng Cửu là rõ. Gian nan là làm cháu ngoại nhà họ Bạch cơ. Để biết thêm thông tin chi tiết, xin liên hệ với A Ly. Liệu Cổn Cổn có nảy sinh ý muốn đổi phụ quân không nhỉ 😀 Mà giờ chưa muốn đổi thì sau này khi Cổn Cổn tranh bánh với mẹ không lại, anh già dỗ con, tự tay nấu cho con ăn là muốn chọn lại song thân đại nhân liền.
Nhân sinh của anh già thật gian nan. Thời trẻ thì làm start-up cùng thằng bạn thân ai nấy lo, trung niên thì làm nhân viên vệ sinh cho doanh nghiệp của ảnh. Về già mới có thời gian lấy vợ sinh con thì còn phải làm cải cách giáo dục (bổ túc cho phu tử của thằng quý tử 4 hải 8 hoang có đúng 1 con) + cải cách văn hóa (cho đám cưới của ảnh và cô vợ nhỏ).
Thật không hiểu anh già dạy con viết cái gì vào bài mà điểm trung bình thế kia. Đoạn này làm mình nghi vấn cha con Thiên quân – Liên Tống hồi xưa cũng do anh già dạy mà tốt nghiệp chính quy được thì liệu có phải anh già cũng làm mấy hồi cải cách giáo dục cho TQ + LT rồi không.
Đoạn anh già khen vợ có cống hiến vĩ đại cho quê nhà làm mình nghĩ đến cảnh yến hội náo nhiệt trên thiên đình: 1 bên gọi gia gia, 1 bên gọi cô phụ, cha con Thiên quân + Liên Tống không biết sẽ có phản ứng gì (anh già mà còn kịp nhận Thành Ngọc làm con nuôi thì còn cừi ẻ nữa). Đế Quân và Dạ Hoa, 1 bên là trâu già thích gặm cỏ non, 1 bên là trẻ con đòi chơi đồ cổ, thật là kẻ tám lạng người nửa cân.
Mình không hiểu lắm chỗ anh già an ủi cậu quý tử rằng chân lý lúc nào mà chả nằm trong tay thiểu số, đoạn này ăn nhập gì với hoàn cảnh?

A Tĩnh
3 năm trước
Trả lời  Freya P

“Chân lý lúc nào cũng nằm trong tay thiểu số”, chứng minh con trai anh ta nằm trong nhóm thiểu số điểm thấp rồi =)))))))).
Anh ta làm thầy thì phu tử nào đánh rớt học trò anh ta, anh ta cứ ngang nhiên đi dạy cho phu tử 1 bài học thôi chứ đâu có khó khăn gì mà trò không tốt nghiệp nổi =))))

Freya P
Freya P
3 năm trước
Trả lời  A Tĩnh

Mình còn đang nghĩ đoạn này là ảnh đang an ủi con trai là phu tử là người chấm điểm thì phải chịu thôi, bút sa là gà xối mỡ rồi. Nên sau đó, ảnh đi làm cải cách giáo dục để chuẩn hóa kiến thức, chứng minh rằng anh già luôn đúng, anh mà sai thì cả thiên hạ phải sai cùng cho vui. Nhưng cứ thấy hơi cấn cấn.

A Tĩnh
3 năm trước
Trả lời  Freya P

Bạn nghĩ vậy cũng có lý. Tại với tính cách ta đây luôn đúng của anh già này thì mình thấy khả năng ảnh bảo chân lý nằm trong tay ảnh và con (aka thiểu số) ảnh cao hơn ý nói nằm trong tay phu tử =)))))). Sử sách Thần tộc đã bóp méo sự thật về anh thế nào thì Chẩm viết cũng khá rõ rồi =))))). Cái đoạn Phượng Cửu hỏi Chiết Nhan về Đông Hoa xong Chiết Nhan biên cho nguyên 1 bài văn rồi kêu “không đúng sự thật đâu nhưng viết vậy mới được điểm cao” á =)))).
Nãy mình còn định comment 1 ý mà quên =))). Trong ngoại truyện Hồng Hoang thì con trai anh ta đã tôn sùng anh ta lên 9 tầng mây rồi. Mà với khả năng nấu bếp độc chết người ăn của anh ta thì thà anh đừng nấu để còn giữ thể diện với con. Anh nấu xong, con anh sụp đổ hình tượng á =)))

Freya P
Freya P
3 năm trước
Trả lời  A Tĩnh

Công nhận 2 cha con ảnh đúng là thiểu số thật, như anh già bẩu thì thiểu số nói gì cũng đúng.
Bạn nói làm mình thấy Chiết Nhan còn có một bầu trời nhân cách khi làm trưởng bối hơn anh già, ít ra, lão phượng hoàng ý còn biết suy nghĩ cho các mầm non tương lai. Ai như anh già tam quan bất chính, Cổn Cổn chưa học theo là biết Trọng Lâm và Phượng Cửu phải tốn biết bao công sức rồi.
Có khi nào Cổn Cổn về cung Thái Thần thì Trọng Lâm chuyển qua làm bảo mẫu fulltime không nhỉ. Cháu nó chắc do Trọng Lâm bảo mẫu chăm nên không (hoặc chưa kịp) thưởng thức trù nghệ-không-kém-mẹ-cháu-nó-bao-nhiêu của phụ quân nhà cháu. Cả cái ánh mắt ngưỡng mộ, tôn sùng phụ quân mình của cháu nó chắc cũng do Trọng Lâm tận tâm tận lực dạy dỗ mà ra, chứ lức mới gặp thì cháu nó có vẻ hơi “khinh bỉ” anh già vì chỉ cho nó có 3 cái bánh.

A Tĩnh
3 năm trước
Trả lời  Freya P

Cháu nó còn chê nấu ăn kém mẹ nó một chút thì cũng không đạt rồi =))). Không biết đến khi cháu nó thưởng thức trình độ độc chết người ăn của cha nó thì lại có cảm tưởng gì =)))).
Mình nghĩ hẳn là Trọng Lâm chăm cả và Trọng Lâm là một nhân viên quá mẫn cán, quá chu đáo, quá biết giữ thể diện cho anh già, nên không đời nào cho ổng tự xuống bếp nấu cho cháu nó ăn đâu =)))). Khéo lại phải phí công phí sức xây dựng lại hình tượng người cha lý tưởng cho sếp nữa =))))

Freya P
Freya P
3 năm trước
Trả lời  A Tĩnh

Chẳng biết chế độ đãi ngộ của anh già dành cho mấy đời nhà Trọng Lâm có hậu hĩnh không mà từ đời ông đến đời cháu nhà Trọng Lâm bán mạng cho anh già như thế. CV của Trọng Lâm ghi “3 đời làm trợ lý + thư ký cho Đồng Chủ tịch hội đồng quản trị Đông Hoa Đế Quân”, chẹp, quá chói mắt.
Cổn Cổn mà thưởng thức trình độ nấu ăn quỷ khốc thần sầu của cha cháu thì chắc cháu sẽ khăn gói quả mướp đi bụi cùng A Ly vì cú sốc tâm lý quá lớn.
Đế Quân đúng là hộ thần hàng thật giá thật, đến khả năng nấu ăn cũng có thể làm vũ khí có sức công phá không kém gì trận pháp của Thiếu Quán. Năm xưa, Đế Quân thay vì đông chinh tây phạt thì ngồi 1 chỗ nấu (độc dược) cho cả thiên hạ ăn là game hạ màn ngay từ đầu rồi.

Freya P
Freya P
3 năm trước

Nhân thể mấy hôm nay bị cái phim huyền huyễn mới lên bài tràn ngập fb, mình phải mò lại 3 sinh 3 thế để đọc lại. Thật lòng mà nói thì mình đánh giá chất lượng truyện của Đường 7 không bằng Vĩ Ngư và Mạc Bảo Phi Bảo nhưng điểm cộng rất lớn là cô này dụng tâm viết cả hệ liệt, hệ thống nhân vật tương đối đồ sộ và tương đối logic (xét trên khía cạnh tác giả trẻ và viết trong thời gian khá lâu), trong dòng thể loại truyện thần tiên thì khá ổn.

Và đọc lại thì mình lại phát hiện ra tình tiết khá hay ho mà lúc đọc lần 1 không để ý: anh già này nhắm mắt lừa đảo con trai là ảnh ngủ không đạp chăn + thức dậy đúng giờ (đoạn thức dậy đúng giờ mình không nhớ nên bỏ qua, nhưng mình nhớ là ảnh có thói quen vừa câu cá vừa úp cuốn kinh Phật vào mặt ngủ, mà câu cá thì kg thể câu vào ban đêm rồi ==”). Trong phần Mộng hồi hồng hoang viễn cổ, PC chỉ mở cửa phòng ngủ của anh già là anh ta đã thức dậy. Từ đó mà suy, lúc Cổn Cổn mở cửa phòng ngủ của anh bố chị mẹ thì anh già cũng dậy rồi. Anh ta chắc nhớ ra nghĩa vụ hoàn thành lời nói dối đầy-thiện–chí để cậu quý tử không hạ thấp chỉ số nhân cách của anh ta nữa nên mới thò tay kéo chăn đắp lại cho cả 2, gián tiếp đổ tội đạp chăn cho chị mẹ của cháu nó. Anh già thật là nhan sắc có hạn nhưng thủ đoạn thông thiên mà (anh ta hơn 40 vạn tuổi rồi, trong dàn mỹ nam như mây lại còn nhiều người trẻ hơn thì nhan sắc anh già cũng không hiếm lạ gì nữa).

Btw, Tam điện hạ khịa bố nuôi thế kia thì anh có nhớ rằng cha con anh là mấy thử nghiệm làm cha của ông bố nuôi lúc trung niên không.

A Tĩnh
3 năm trước
Trả lời  Freya P

Truyện của cô Thất cho tới bây giờ mình vẫn giữ nguyên ý kiến là chỉ có mỗi Hoa Tư Dẫn là thực sự hay :)))). Hệ liệt Tam Sinh mình đánh giá cao world building hơn tình tiết, sức tưởng tượng và sáng tạo của cổ tạo ra một thế giới khá ấn tượng về tiên giai và địa lý, khu vực khá chặt chẽ. Còn như chi tiết thì Đào Hoa viết quá non tay, tình tiết kém hấp dẫn; Chẩm quá dài dòng về tình tiết, đôi khi hơi nhạt, được cái đôi chính có hình tượng đẹp và xây dựng thú vị (Đế Quân chắc là nhân vật được cô Thất xây dựng thú vị nhất, mặc dù đôi Đế-Cửu là một đôi mà mình không đồng cảm được mấy về tình yêu của đôi này – điều mình luôn thừa nhận mỗi khi nhắc đến Chẩm); Bộ Sinh Liên thì dài dòng và tình tiết cũ, nhưng đôi chính cưng xỉu =))) (mình mê đôi chính nên mới dịch bộ này ấy chứ =))). Thế mạnh của cô Thất, theo mình đánh giá, là khả năng dùng những tình tiết nhỏ đánh vào sự đồng cảm của người đọc (ví dụ như arc giấc mộng A Lan Nhã trong Chẩm, nội dung ít nhưng thực sự cảm xúc), vài quan điểm đôi khi rất đúng ý mình nên mình ưng (Ví dụ như trong Chẩm, Phượng Cửu nói kẻ mạnh sinh ra là để bảo vệ kẻ yếu hơn; hoặc trong BSL, đoạn Liên Tống nói trưởng thành là phải chấp nhận hối tiếc ấy). Còn lại tình tiết đại thể thì nhiều khi không dám khen tặng =))).
Về lại ngoại truyện, người đạp chăn hiển nhiên là cha cháu nhỏ khi tác giả đã viết Phượng Cửu hôn mê bất tỉnh thì làm sao đạp chăn được, và cái thái độ muốn-nói-rồi-thôi, một-lời-khó-nói của nhân viên công vụ siêu cấp Trọng Lâm tại hiện trường =))). Anh già này chả có mẫu mực gì cho cam nhưng trước mặt con cái vẫn bày trò ra vẻ lắm =))). Còn Liên Tống thì có vẻ như vẫn được anh ta nuôi theo kiểu nuôi-thả thôi. Đằng nào thì có gây họa cũng có anh ta gánh phụ cho. Anh ta ra mặt thì ai dám nói gì =)))). Nên cái tính tùy tiện của Liên Tống ngoài do thần cách bẩm sinh (vô thường như nước) còn nhờ một phần rất lớn ở chỗ ông-cha-nuôi kiêm bạn-lão-niên là Thiên Địa Cộng Chủ này nữa =)))

Freya P
Freya P
3 năm trước
Trả lời  A Tĩnh

Mình cũng đồng quan điểm với bạn về điểm cộng của cái hệ liệt 3 sinh 3 thế này là cô 7 chịu khó xây dựng 1 thế giới huyễn tưởng tương đối chi tiết. Nên cứ mỗi khi có phim mới rộ lên về đề tài này (như cái phim mới ra được pr quá đà), lại làm mình nhớ đến cái hệ liệt này và đánh giá cao cái hệ liệt này hơn. Bạn nói mình mới nhớ là thêm điểm cộng nữa là nam chính của cô 7 (cho đến hiện tại) xây dựng khá ổn (theo phong cách ngôn tềnh). Việc kể truyện theo lăng kính của nữ chính cũng góp phần khiến các hình thượng các anh sáng lên mấy chân kính nữa.

Đào hoa là ngôn tình thời kỳ đầu, viết vậy cũng ổn roài (hay do mình thích Dạ Hoa quá nhỉ 😀 ). Tình tiết thì ngôn tình khó sánh bằng mấy thể loại phiêu lưu, trinh thám, linh dị… nên mình cũng mắt nhắm mắt mở nếu chủ động đọc ngôn tình (trừ mấy bộ sến súa quá thì không nuốt nổi thôi). Đợt vừa rồi mình đọc 2 bộ dân quốc của Nhị Bảo thì lại thấy mê mệt 😀 (quan trọng do tác giả viết chắc tay nữa).

Về gia đình Đế Quân thì ý mình muốn nói là anh già hiển nhiên là người đạp chăn rồi, nhưng quan trọng là khi cậu quý tử mới 2-300 tuổi vào phòng ktra quý phụ huynh thì anh ta mới thức dậy để kéo chăn đắp lại cho vợ, cháu nó mà không đi tuần ban đêm thì chắc anh ta ngủ không biết trời trăng gì nữa quá (phần hồng hoang cho thấy anh già ngủ không cần chăn mây). Thế mà ban ngày còn trợn mắt nói dối con đẻ, vậy mới nói anh già này thủ đoạn thông thiên.

Mình muốn nói là Tam điện hạ khịa bố nuôi về già mới có con mà quên mất việc cha con ảnh là mấy bản nháp thử nghiệm làm cha của ông bố nuôi ý thôi. Giờ có đại sự hơi hơi to (ví dụ Quang Thần quy vị) là lại đi Thái Thần cung tâm sự với ông bố nuôi này mà. Mình thấy, ông bố nuôi đến giờ vẫn còn bảo kê 2 đứa con nuôi này lắm.

A Tĩnh
3 năm trước
Trả lời  Freya P

Giai đoạn sau chắc cháu nó sống đỡ hơn rồi chứ nhỉ =))). Mới về nhà nên còn bỡ ngỡ, cứ nhớ phải dậy đắp chăn cho mẹ rồi qua kiểm tra, xong suýt chút phát hiện cha mình cũng đạp chăn =)))). Sau này mong cháu nó không cần đi làm chuyện dư thừa vậy nữa =)))).

Freya P
Freya P
3 năm trước
Trả lời  A Tĩnh

Có lẽ sau này Cổn Cổn hết sức tin tưởng vị phụ quân mặt dày nhà cháu mà ủy thác toàn bộ nhiệm vụ đắp lại chăn cho chị mẹ ban đêm cho anh già rồi, hoặc anh già phím Trọng Lâm không cho cháu ra ngoài vào ban đêm. Chứ mẫu thân đại nhân của cháu tỉnh dậy rồi mà cháu cứ nửa đêm vào phòng ktra 2 vị phụ huynh xem ngủ có ngoan không, vậy anh già kiếm đâu ra con hồ ly nữa để tạo công ăn việc làm cho cháu nó.

Trước mặt con, anh già cố đội lốt hình tượng người cha lý tưởng theo định nghĩa của cậu quý tử. Nhưng trước mặt mọi người (kể cả cô vợ nhỏ), anh hiện nguyên hình cái thứ mặt dày xấu tính xấu nết, mà lạ là, những người này lại vẫn cực kỳ sùng kính anh, anh bảo đi đông thì họ chỉ thiếu nước lôi la bàn ra đo để đi cho chuẩn hướng anh chỉ. Chỉ có Cổn Cổn là có bản lĩnh “khinh bỉ” anh già, làm anh già lên gân lên cốt hoàn thành bài ktra tư cách phu huynh (ngoài Cổn Cổn ra thì chỉ còn có một vị Tiểu Yên tráng sĩ điếc không sợ súng).

Dạ Hoa đúng chuẩn hình mẫu ông chồng lý tưởng của các chị em: chăm con từ khi sơ sinh, nấu cho con ăn (mà còn nấu ngon hơn PC nữa), con ốm (say rượu) biết vội bế đi tìm thầy thuốc, căn dặn vợ 1001 điều khi nuôi con nhỏ… à, cả dạy con học nữa, nhưng không ép uổng tạo áp lực nhé. Và không (dám) chê vợ già nữa 😀 Về gia thế thì: con ông cháu cha, nhà mặt phố bố làm (cực) to 😀

A Tĩnh
3 năm trước
Trả lời  Freya P

Ừm, Đào Hoa ngôn tình đời đầu nên hồi ấy khá nổi. Giữa 1 rừng ngôn tình thượng vàng hạ cám hồi ấy thì kiếm ra 1 bộ xây dựng bối cảnh được cỡ Đào Hoa cũng ít rồi. Với lại đọc Đào Hoa dễ nhập tâm hơn, một phần nhờ cách viết của cô Thất lúc ấy tương đối giản trực. Mình cũng mê Dạ Hoa =)))). Chỉ có điều khi phải nhận xét công tâm về truyện của cô Thất thì có vài khuyết điểm rõ rệt, phải nói thôi XD

Freya P
Freya P
3 năm trước
Trả lời  A Tĩnh

Mình cứ hay quên không lôi vụ Diệu Nghĩa Tuệ Minh cảnh ra thảo luận. Mình nghĩ là tam độc được sinh ra từ chấp niệm tham sân si của tất cả các tộc (thần, ma, yêu, quỷ, nhân), chứ đâu phải chỉ mỗi loài người. Các tộc khác vẫn đầy đủ thất tình lục dục, chỉ khác là ngộ tính cao hơn thôi. (Duy nhất Phật gia mới lấy diệt tham sân si làm tiền đề tu đạo)

Mà những chấp niệm này ở những tộc khác còn nhiều và hậu quả ghê gớm hơn ở nhân tộc ý. Cứ nhìn mấy cuộc chiến thời hồng hoang rồi “chiến dịch” diệt Kình Thương, diệt Khánh Khương… thì thấy bên nào sản xuất ra khí đục tam độc hiệu quả hơn (còn chưa kể mấy lần Đế Quân thanh lý môn hộ, làm công tác thuyên chuyển cán bộ: cho về hưu hoặc cho bay màu). Thế nên Diệu Nghĩ Tuệ Minh cảnh phải là sản phẩm của chung, trong đó có phần đóng góp của nhân tộc, chứ sao có thể một mình nhân tộc “đẻ” ra được Miểu Lạc.

A Tĩnh
3 năm trước
Trả lời  Freya P

À, về Diệu Nghĩa Tuệ Minh cảnh, trong nguyên tác chỉ nói loài người sống trong trăm vạn phàm thế không chịu đựng nổi sự quấy nhiễu của trọc khí “tham, sân, si” (sinh ra bởi loài người), nên Đế Quân mới tạo ra Diệu Nghĩa Tuệ Minh cảnh nhằm hấp thụ khí đục này rồi tịnh hóa.
Theo mình hiểu, đã viết như vậy thì đồng nghĩa với việc Diệu Nghĩa Tuệ Minh cảnh được tạo ra vì phàm thế không chịu đựng nổi tác hại của trọc khí này là chính, và Diệu Nghĩa Tuệ Minh cảnh thực sự chỉ dùng để chứa trọc khí sinh ra ở trăm vạn phàm thế; không bao hàm ý nghĩa tứ hải bát hoang không sinh ra loại trọc khí này. Có thể thế giới thần tiên chịu đựng được và tự có khả năng tịnh hóa trọc khí sinh ra [Điều này thì không được nói rõ]. Tính từ thời Thiếu Quán mở cửa Nhược Mộc đến thời Đông Hoa tịnh hóa Diệu Nghĩa Tuệ Minh cảnh thì đã trải qua 26 vạn năm rồi, với lại có tới tận trăm vạn phàm thế thì việc chỉ khí đục ở phàm thế sinh ra Miểu Lạc cũng không phải vô lý.
À có 1 bài PLV của cô Thất giải thích về Diệu Nghĩa Tuệ Minh cảnh, mình có dịch. Bạn có thể đọc chơi. Thực ra nội dung không liên quan nhiều đến cái bạn đang nói nhưng nó là “hàng chính hãng nhà sản xuất” chắc-là-duy-nhất về vấn đề này, có thể dùng để đối chiếu.
https://www.facebook.com/photo/?fbid=564072618474674&set=a.564073655141237

Freya P
Freya P
3 năm trước
Trả lời  A Tĩnh

Mình đọc rồi nên mới nghĩ ra vấn đề về Diệu Nghĩa Tuệ Minh cảnh, nếu đọc Chẩm không thôi thì mình cho qua rồi 😀 Mình biết là huyền huyễn thì muốn nhào nặn thế nào cũng xong, nhưng ít ra những cái đại thể cũng phải ổn ổn chút.
Nếu khí tam độc trong DNTMC chỉ của loài người thôi mà ngần ý thời gian, Đông Hoa không xử lý gọn gọn lại (tịnh hóa nổi 1 lần) thì hơi… đề cao nhân tộc quá rồi.
Lại như bạn nói là 4 tộc kia có cơ chế tự thân chịu được khí đục tam độc nhưng nhân tộc trước đây cũng ở 4 hải 8 hoang mà, vẫn sống (dù kg đc tốt lắm) cho đến trước khi Thiếu Quán và Tổ Thị làm công cuôc đại di dân đến nhà mới. Nếu nhân tộc còn không chịu nổi khí độc do mình sinh ra thì sao chịu nổi sản phẩm của 4 loài kia được. Nên mình mới lăn tăn đoạn này, nghĩ rằng DNTMC chưa khí độc do chấp niệm của toàn bộ chúng sinh thì hợp lý hơn.

A Tĩnh
3 năm trước
Trả lời  Freya P

À không, ý mình là thế giới tứ hải bát hoang chịu được khí độc sản sinh hoặc có cơ chế tự động tịnh hóa khí này, còn phàm thế (do bát đầu ma hoa sinh ra) thì không có.
Còn lại thì tác giả thiết lập sao mình nghe vậy thôi =))). Về phương diện này thì mình không khó tính lắm =)))

Freya P
Freya P
3 năm trước
Trả lời  A Tĩnh

Thật ra, nếu chỉ đọc truyện thôi thì mình không để ý đến cái DNTMC này đâu, truyện nói gì là biết đấy thôi, không suy nghĩ sâu xa gì. Chỉ là rảnh rỗi đọc bài về DNTMC đó nên mình mới bới móc (ai bảo bài đó viết chi tiết quá làm gì 😀 ), nên thấy nhiều chỗ nó hơi vả nhau chan chát 😀 kiểu nói dài nói dai nói dại ý 
Bình thường, cái truyện Chẩm ý là để cười vào mặt (+ vả mặt) Đế Quân là chính nên cứ xem anh già đang tú hú này động lòng phàm thì ra sao thoai.

A Tĩnh
3 năm trước
Trả lời  Freya P

Mấy bài giải thích hệ liệt thực ra là do fan thắc mắc ấy chứ =)). Hồi đầu mình cũng không dự định dịch mấy bài về thiết lập bối cảnh, mình thấy đọc truyện bao nhiêu cũng đủ hiểu rồi, nhưng sau đó cũng có bạn inb hỏi mình nhiều vấn đề bên lề nên thôi mình dịch luôn cái series này luôn để dẫn link cho dễ =)). Đằng nào cũng do chính tác giả confirm =))).

Freya P
Freya P
3 năm trước
Trả lời  A Tĩnh

À, phải chăng nguyên do mà anh già tự tin nuôi thả đám con là vì đây là doanh nghiệp nhà mình mà. Anh già là đại cổ đông kiêm nhân viên vệ sinh, bình thường dọn rác quen rồi, có gì mà xoắn chứ ==”

A Tĩnh
3 năm trước
Trả lời  Freya P

Anh thuộc nhóm thần hồng hoang đời đầu, mà nhóm này thì ngoài Mặc Uyên có ba mẹ tai to mặt lớn (Phụ Thần, Mẫu Thần) ra thì chắc cũng toàn tự thân vận động, tự sinh tự diệt, nên chắc kiểu hồi xưa mình bị thả rông còn sống được thì bây giờ tụi nó sống dưới đế chế mình bảo kê thì phải sợ gì :)))))

Freya P
Freya P
3 năm trước

À, phải chăng nguyên do mà anh già tự tin nuôi thả đám con là vì đây là doanh nghiệp nhà mình mà. Anh già là đại cổ đông kiêm nhân viên vệ sinh, bình thường dọn rác quen rồi, có gì mà xoắn chứ ==”

Vô danh
Vô danh
2 năm trước

Hong biết là có bộ nào tác giả viết về cặp Chiết Nhan Bạch Chân hoặc viết về Mặc Uyên hong ạ. Mình tiếc tình cảm của mấy người này quá🥺

A Tĩnh
2 năm trước
Trả lời  Vô danh

Đôi Mặc – Quán có truyện riêng tên Bồ Đề Kiếp, nhưng mà phải sau khi cô Thất viết xong Bộ Sinh Liên thì mới bắt tay vào viết. Còn cặp Nhan – Chân thì tạm thời chưa có ạ :D. Mà hẳn là cổ cũng không viết đâu, vì kế hoạch của cổ là sau cặp Mặc – Bạch sẽ viết tới 2 chị em Tạ Cô Châu, Tạ Họa Lâu. Cổ có viết được tới 2 chị em này không còn là vấn đề chưa biết nữa =)))

28
0
Các hạ muốn nói gì thì click đây!x